Cuộc Gọi Cuối Cùng
Một người lính trẻ được nối máy gọi về cho gia đình trong khoảnh khắc hiếm hoi giữa chiến trường, nhưng đó cũng là lần cuối cùng người thân nghe giọng anh.
Năm 1974, tại một sở chỉ huy dã chiến, đơn vị của anh Nguyễn Văn Phong được phép cho một vài chiến sĩ luân phiên gọi điện về hậu phương qua đường dây liên lạc quân sự.
Người lính trẻ Trần Đức Hải là người cuối cùng được gọi hôm ấy.
Vừa cầm ống nghe, anh run đến mức suýt làm rơi.
Đầu dây bên kia là giọng mẹ già:
— “Hải đó hả con?”
Anh nghẹn lại, mắt đỏ hoe:
— “Mẹ… con đây…”
Người mẹ khóc òa:
— “Mẹ tưởng không còn được nghe giọng con nữa…”
Hải cười mà nước mắt rơi:
— “Con khỏe lắm mẹ… Đợi hết giặc con về.”
Rồi anh xin chuyển máy cho vợ.
Giọng người vợ trẻ vang lên run rẩy:
— “Anh có lạnh không?”
Hải cười:
— “Không lạnh bằng lúc nhớ em.”
Cả phòng liên lạc bật cười.
Anh lại hỏi:
— “Con mình đâu?”
Một giọng trẻ con bi bô vang lên qua điện thoại:
— “Ba ơi… ba về mua kẹo cho con nhé!”
Hải bật khóc.
Anh quay đi lau nước mắt rồi nói:
— “Ba hứa…”
Người phụ trách thông báo hết giờ.
Hải nắm chặt ống nghe, nói thật nhanh:
“Mẹ giữ gìn sức khỏe…
Em chăm con nhé…
Nếu anh có mệnh hệ gì—”
Đường dây bị cắt.
Ba ngày sau, Hải hy sinh trong một trận đánh ác liệt.
Không ai kịp báo ngay cho gia đình.
Ở quê nhà, người mẹ vẫn kể với hàng xóm trong nước mắt:
— “Nó gọi về… nó bảo nó sắp về rồi…”
Nhưng người trở về chỉ là giấy báo tử.
Người con trai nhỏ lớn lên chỉ nhớ mơ hồ giọng cha qua một cuộc điện thoại ngắn ngủi.
Nhiều năm sau, cậu hỏi mẹ:
— “Giọng ba thế nào hả mẹ?”
Người mẹ ôm con vào lòng, khóc:
— “Ấm lắm con à…
Là giọng mẹ nhớ suốt đời cũng không quên.”
Ông Nguyễn Văn Phong kể:
“Có những lời chia tay người ta không biết là lần cuối…
Cho đến khi cả đời sau vẫn còn nhớ từng chữ một.”



