Bài viết

Cuộc rút quân khỏi Hà Nội trong bí mật.

Nghệ An18/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã tròn sáu mươi ngày đêm chúng tôi chiến đấu giữa lòng Hà Nội. Thành phố thân yêu giờ chỉ còn những bức tường cháy sém, những chiến lũy đổ nát và mùi khói súng ám vào từng con phố. Chúng tôi đều hiểu rằng nhiệm vụ cầm chân quân Pháp đã hoàn thành.

Một đêm đầu tháng Hai năm 1947, đơn vị nhận được mệnh lệnh đặc biệt: rút khỏi Hà Nội trong bí mật.

Không ai reo mừng. Không ai nghĩ mình được nghỉ ngơi. Chúng tôi chỉ lặng lẽ kiểm tra lại súng đạn, buộc chặt ba lô và nhìn nhau trong ánh mắt đầy lưu luyến. Hà Nội là nơi chúng tôi đã chiến đấu, nơi biết bao đồng đội nằm lại. Rời đi lúc này cũng đau như rời bỏ chính ngôi nhà của mình.

Cuộc rút quân diễn ra trong đêm tối. Chúng tôi chia thành từng tổ nhỏ, men theo những con ngõ hẹp, vượt qua những bức tường đổ nát, tránh các vị trí canh gác của quân Pháp. Không một tiếng nói lớn, không một ánh đèn. Chỉ có tín hiệu truyền tay và những cái gật đầu thay cho mệnh lệnh.

Có lúc chúng tôi phải lội qua dòng nước lạnh buốt, có lúc bò sát mặt đất để tránh ánh pháo sáng quét ngang bầu trời. Chỉ cần một tiếng động mạnh cũng có thể khiến cả đơn vị rơi vào vòng vây của địch.

Khi ra đến bãi sông Hồng, những con thuyền nhỏ đã chờ sẵn. Mỗi người bước xuống thật nhẹ, giữ chặt khẩu súng trước ngực. Con thuyền lặng lẽ rời bến, trôi giữa màn sương dày đặc của đêm đông.

Tôi ngoái đầu nhìn lại. Phía xa, Hà Nội vẫn đỏ rực bởi những đám cháy và tiếng đại bác vọng lại từng hồi. Tôi biết mình đang rời xa Thủ đô, nhưng trong lòng không hề có cảm giác thất bại. Chúng tôi đã giữ chân quân Pháp suốt sáu mươi ngày đêm, tạo điều kiện để Trung ương Đảng, Chính phủ và Chủ tịch Hồ Chí Minh chuẩn bị cho cuộc kháng chiến lâu dài. Đó là nhiệm vụ mà chúng tôi đã hoàn thành bằng tất cả tuổi trẻ và máu của mình.

Con thuyền lặng lẽ xuôi dòng. Không ai nói một lời. Mỗi người mang theo một lời hẹn thầm với Hà Nội.

"Rồi sẽ có ngày chúng tôi trở về."

Tám năm sau, lời hẹn ấy đã thành hiện thực. Trong đoàn quân chiến thắng trở về tiếp quản Thủ đô, tôi bước qua những con phố từng đẫm khói lửa năm nào. Hà Nội vẫn đó, bình yên hơn, rực rỡ hơn. Tôi đứng lặng giữa phố, nhớ đến những đồng đội đã nằm lại trong mùa đông 1946. Chính sự hy sinh của họ đã làm nên ngày trở về của chúng tôi – ngày lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên bầu trời Thủ đô trong niềm vui của cả dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn