Khác

CUỐN NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, có những hiện vật đã vượt ra khỏi giá trị vật chất thông thường để trở thành linh hồn của một thế hệ. Cuốn nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một điều như thế. Nó không chỉ là những dòng chữ ghi chép cá nhân, mà là bản tuyên ngôn về tình yêu và lý tưởng của một người con gái Hà Nội giữa chiến trường miền Trung "mưa bom bão đạn".

Hải Phòng30/03/2026Ban thường vụ Đoàn phường Tứ Minh (Ban thường vụ Đoàn phường Tứ Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, có những hiện vật đã vượt ra khỏi giá trị vật chất thông thường để trở thành linh hồn của một thế hệ. Cuốn nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một điều như thế. Nó không chỉ là những dòng chữ ghi chép cá nhân, mà là bản tuyên ngôn về tình yêu và lý tưởng của một người con gái Hà Nội giữa chiến trường miền Trung "mưa bom bão đạn".

Đặng Thùy Trâm sinh ra trong một gia đình trí thức tại Hà Nội (cha là bác sĩ ngoại khoa, mẹ là dược sĩ). Với nhan sắc thanh tú, tâm hồn yêu thơ ca và một tương lai rộng mở sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, chị hoàn toàn có thể chọn một cuộc sống bình yên ở hậu phương. Thế nhưng, nghe theo tiếng gọi của miền Nam ruột thịt, năm 1966, cô gái trẻ ấy đã xung phong lên đường, vượt dãy Trường Sơn vào tiếp quản bệnh xá huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi.

Đức Phổ những năm đó được mệnh danh là "vùng đất lửa", nơi diễn ra những cuộc càn quét tàn khốc của quân đội Mỹ. Giữa cái đói, cái rét và nỗi lo sợ rình rập, bác sĩ Thùy Trâm đã sống và làm việc với một nghị lực phi thường. Chị không chỉ là bác sĩ, mà còn là người chị, người con, là điểm tựa tinh thần cho những thương binh giữa rừng sâu.

Cuốn nhật ký được chị bắt đầu viết từ ngày 8/4/1968, ngay sau khi một người bạn thân thiết của chị hy sinh. Những trang viết là sự đan xen kỳ lạ giữa vẻ đẹp lãng mạn của một trí thức Hà Nội và sự khốc liệt của chiến tranh.

Chị viết về nỗi nhớ mẹ da diết, nhớ những con đường Hà Nội thơm mùi hoa sữa. Chị viết về những trăn trở của một người đảng viên trẻ luôn khao khát được cống hiến. Nhưng xúc động nhất vẫn là những dòng ghi chép về bệnh nhân. Chị đau nỗi đau của thương binh, chị khóc khi không thể cứu sống một đồng đội vì thiếu thuốc men.

Trong nhật ký, có đoạn chị viết: "Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố". Câu nói ấy đã trở thành kim chỉ nam cho lý tưởng sống của chị. Dù xung quanh là tiếng bom gầm, là cái chết cận kề, tâm hồn chị vẫn nở hoa – đó là hoa của lòng nhân ái và hy vọng vào ngày chiến thắng.

Ngày 22/6/1970, một toán quân Mỹ càn quét vào khu vực bệnh xá nơi Thùy Trâm đang làm việc. Để bảo vệ các thương binh và đồng đội, chị đã một mình cầm khẩu súng AK, kiên cường đánh trả lại cả một tiểu đội lính Mỹ có máy bay và pháo binh hỗ trợ.

Giữa rừng già Đức Phổ, hình ảnh người nữ bác sĩ mảnh mai, một mình đối mặt với quân thù là một biểu tượng của sự can trường tuyệt đối. Chị đã ngã xuống khi chưa đầy 28 tuổi, với một viên đạn xuyên qua trán. Chị ra đi khi những ước mơ về ngày hòa bình, ngày được về ôm lấy mẹ vẫn còn dang dở trên trang giấy.

Sau trận đánh, Frederic Whitehurst – một sĩ quan quân báo Mỹ – đã nhặt được cuốn sổ tay nhỏ nằm bên thi thể chị. Anh định ném nó vào đống lửa cùng các tài liệu khác. Đúng lúc đó, người thông dịch viên tên Nguyễn Trung Hiếu đã giữ tay anh lại và nói một câu định mệnh: "Fred, đừng đốt nó. Bản thân trong đó đã có lửa rồi!".

Chính câu nói ấy đã cứu sống cuốn nhật ký. Frederic đã giữ cuốn sổ trong suốt 35 năm. Dù đã trở về Mỹ, hình ảnh người nữ bác sĩ dũng cảm vẫn ám ảnh anh. Anh đã nhiều lần nỗ lực tìm kiếm gia đình chị nhưng không thành công. Mãi đến năm 2005, thông qua những người bạn và các cựu chiến binh, cuốn nhật ký mới được trao trả về cho gia đình bác sĩ Đặng Thùy Trâm tại Hà Nội.

Khi mẹ của chị – cụ Doãn Ngọc Trâm – cầm trên tay kỷ vật của con gái sau hơn ba thập kỷ, cả đất nước đã khóc cùng cụ. Cuốn nhật ký sau đó được xuất bản và trở thành một hiện tượng văn hóa, truyền cảm hứng cho hàng triệu thanh niên Việt Nam về lẽ sống và lòng tự trọng.

Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm không chỉ là câu chuyện về một liệt sĩ. Đó là câu chuyện về sức mạnh của tâm hồn. Kẻ thù có thể hủy diệt thể xác, nhưng không thể thiêu rụi được những giá trị tinh thần cao đẹp.

Cuốn nhật ký là minh chứng cho một "thời hoa lửa" mà ở đó, cái chết không làm con người ta sợ hãi bằng việc sống thiếu lý tưởng. Đặng Thùy Trâm đã sống một cuộc đời rực rỡ như một đóa hoa, và khi nằm xuống, chị đã để lại ngọn lửa sưởi ấm niềm tin cho nhiều thế hệ mai sau.

Ngày nay, tại nơi chị ngã xuống ở Đức Phổ, một bệnh xá mang tên Đặng Thùy Trâm đã mọc lên, tiếp nối sứ mệnh cứu người mà chị còn bỏ ngỏ. Chị đã trở về với đất mẹ, nhưng "ngọn lửa" trong cuốn nhật ký của chị thì vẫn cháy mãi, nhắc nhở chúng ta về một thời đại mà những con người bình thường đã trở nên vĩ đại nhờ tình yêu Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn