Cuốn sách được viết trong xà lim tử tù
Trong những ngày cuối đời tại nhà tù Hải Phòng, Nguyễn Đức Cảnh vẫn dành sức lực viết tác phẩm Công nhân vận động. Cuốn sách được chuyển ra ngoài nhà tù trước khi ông bị chính quyền thực dân Pháp hành quyết ngày 31/7/1932.

Nguyễn Đức Cảnh sinh ngày 2/2/1908 tại Diêm Điền, Thái Bình.
Khi còn là học sinh Trường Thành Chung Nam Định, ông tham gia các hoạt động yêu nước, trong đó có phong trào để tang nhà yêu nước Phan Châu Trinh năm 1926.
Vì tham gia phong trào, ông bị đuổi học.
Rời ghế nhà trường, Nguyễn Đức Cảnh lên Hà Nội tìm việc làm. Ông từng làm thư ký hiệu ảnh, dạy học và làm thợ sắp chữ tại nhà in.
Quá trình lao động giúp ông tiếp xúc với đời sống của công nhân, từ đó tham gia xây dựng các tổ chức cách mạng.
Tháng 3/1929, Nguyễn Đức Cảnh là một trong bảy người tham gia thành lập chi bộ cộng sản đầu tiên tại nhà số 5D Hàm Long, Hà Nội.
Tháng 7/1929, ông tham gia thành lập Tổng Công hội Đỏ Bắc Kỳ và đảm nhiệm cương vị lãnh đạo đầu tiên của tổ chức.
Tháng 2/1930, ông tham dự hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản tại Hương Cảng.
Tháng 4/1931, Nguyễn Đức Cảnh bị thực dân Pháp bắt.
Trong thời gian bị giam tại xà lim tử tù ở Hải Phòng, dù điều kiện sống khắc nghiệt, ông vẫn tập trung nghiên cứu và viết tác phẩm Công nhân vận động.
Theo tư liệu được lưu giữ tại Khu lưu niệm Nguyễn Đức Cảnh, bản thảo đã được chuyển ra ngoài nhà tù để phục vụ hoạt động của tổ chức.
Ngày 31/7/1932, Nguyễn Đức Cảnh bị hành quyết tại Hải Phòng, khi mới 24 tuổi.
Cuốn Công nhân vận động là tư liệu gắn với giai đoạn cuối cuộc đời ông và lịch sử tổ chức phong trào công nhân Việt Nam.


