Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Bùi Quang Thành

Thực hiện kế hoạch và hướng dẫn của Hội đồng Đội xã Thanh Hà về việc viết tiếp những câu chuyện hay theo chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”, Liên đội Trường THCS Thanh Xá xin được kể lại một câu chuyện đầy xúc động về người lính năm xưa – cựu chiến binh Bùi Quang Thành, người con ưu tú của quê hương Thanh Hà trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Hải Phòng12/01/2026Liên đội Trường THCS Thanh Xá (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Thanh Hà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cựu chiến binh Bùi Quang Thành

Trong ký ức của người dân xã Thanh Hà, bác Bùi Quang Thành luôn hiện lên là hình ảnh của một người lính bình dị mà kiên cường, đã đi qua những năm tháng “hoa lửa” khốc liệt nhất bằng lòng yêu nước nồng nàn và ý chí sắt đá của người lính Cụ Hồ.

Cũng như bao thanh niên thời ấy, bác Thành lên đường nhập ngũ khi mới tròn 17 tuổi. Đến năm 20 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, tuổi của ước mơ và hoài bão – bác lại tiếp tục khoác ba lô, hành quân vào miền Nam chiến đấu. Bác đã gác lại sau lưng mái nhà thân yêu, con đường làng quen thuộc, những buổi chiều yên bình trên cánh đồng quê để bước vào cuộc chiến mà phía trước là bom đạn, là gian khổ, là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Trong những năm tháng ấy, bác Bùi Quang Thành đã trực tiếp tham gia nhiều chiến dịch lớn của dân tộc như: Chiến dịch Đường 9 – Khe Sanh năm 1968, Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào năm 1971, Chiến dịch Quảng Trị năm 1972, đặc biệt là 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị – một trong những trang sử bi tráng nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Bác kể rằng, những ngày hành quân xuyên rừng Trường Sơn là những ngày không thể nào quên. Đêm rừng hun hút, chỉ có ánh trăng mờ và những con đom đóm nhỏ bé dẫn lối. Mỗi bước chân là một lần đối diện với hiểm nguy: bom rơi, đạn nổ, sốt rét rừng hành hạ thân xác. Có những bữa ăn chỉ là chút muối trắng, vậy mà anh em vẫn san sẻ cho nhau từng hạt. Có những đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, chỉ kịp trao nhau ánh nhìn gửi gắm rồi vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Có những lá thư gửi về quê hương chưa kịp đến tay người thân thì người viết đã hóa thành liệt sĩ…

Trong chiến đấu, bác Thành từng bị thương nặng. Sau 20 ngày điều trị tại Quân y viện, bác lại xin trở về đơn vị, tiếp tục cầm súng chiến đấu cùng đồng đội – bởi với bác, khi Tổ quốc còn cần thì người lính không thể đứng ngoài.

Giữa khói lửa ác liệt ấy, khoảnh khắc khiến bác xúc động nhất chính là lúc được nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay trong ngày chiến thắng. Đó là giây phút vỡ òa hạnh phúc – niềm vui không chỉ của riêng người lính, mà là niềm vui của cả dân tộc sau bao năm tháng hy sinh gian khổ. Bác đã khóc – những giọt nước mắt của người đàn ông từng đi qua lằn ranh sinh tử, khóc vì hạnh phúc, vì tự hào, và vì nhớ những đồng đội đã mãi mãi không thể trở về.

Hòa bình lập lại, bác Bùi Quang Thành trở về quê hương Thanh Hà, tiếp tục học tập và công tác trong Quân đội cho đến ngày nghỉ hưu. Trở về với cuộc sống đời thường, bác vẫn là một người dân bình dị, cần cù, tiếp tục lao động, cống hiến, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Dù là thương binh hạng 4/4, trên cơ thể vẫn còn mang những vết thương chiến tranh, trên gương mặt đã hằn in dấu vết của thời gian, nhưng trong ánh mắt bác luôn ánh lên niềm tự hào và tình yêu Tổ quốc sâu sắc.

Câu chuyện của bác Bùi Quang Thành không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là biểu tượng của cả một thế hệ – thế hệ đã hiến dâng tuổi trẻ, máu xương và cả cuộc đời mình để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc Việt Nam.

Ngày hôm nay, khi chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập và vui chơi dưới bầu trời xanh không còn tiếng bom rơi đạn nổ, chúng ta càng phải khắc ghi công lao của những người như bác – những anh hùng thầm lặng của thời hoa lửa.

Xin được cúi đầu tri ân bác Bùi Quang Thành và tất cả các cựu chiến binh – những người đã viết nên trang sử hào hùng bằng chính cuộc đời mình. Câu chuyện của bác sẽ mãi là ngọn lửa tiếp thêm niềm tự hào, trách nhiệm và lòng yêu nước cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn