Cựu chiến binh

Cựu chiến binh – Bùi Văn xinh – xóm Đồng Vòng xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên

Trong ký ức của lũ trẻ trong xóm nhỏ, bác Bùi Văn Sinh luôn là một người hiền hậu, ít nói, nhưng ánh mắt thì sáng và ấm như có lửa. Mỗi buổi chiều, khi tiếng ve râm ran trên những tán cây, bọn trẻ lại quây quần bên bác để nghe kể chuyện. Và câu chuyện mà chúng thích nhất, chính là “thời hoa lửa” của bác – một người lính… trong thời bình.

Thái Nguyên18/08/2026Đoàn xã Bạch Xa (Đoàn xã Bạch Xa)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cựu chiến binh – Bùi Văn xinh – xóm Đồng Vòng xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên

Bác Sinh nhập ngũ năm 1989, khi đất nước đã hòa bình. Nhiều người lúc ấy nghĩ rằng: “Thời bình rồi, đi bộ đội chắc không còn gian khổ như xưa.” Nhưng chỉ khi khoác lên mình màu áo lính, bác mới hiểu: dù là thời chiến hay thời bình, người lính vẫn luôn mang trên vai trách nhiệm lớn lao với Tổ quốc.

Bác được biên chế về Lữ đoàn 575 – Thái Nguyên, thuộc lực lượng công binh. Công việc của người lính công binh không có tiếng súng vang trời, nhưng lại âm thầm và nguy hiểm. Họ là những người mở đường, rà phá bom mìn, xây dựng công trình, đảm bảo an toàn cho đồng đội và nhân dân.

Có lần, trong một buổi huấn luyện, đơn vị bác nhận nhiệm vụ xử lý một khu vực còn sót lại bom mìn sau chiến tranh. Mảnh đất ấy cỏ mọc xanh rì, tưởng như bình yên, nhưng ẩn sâu dưới lòng đất lại là hiểm nguy rình rập. Bác và đồng đội phải từng bước dò tìm, từng nhát cuốc, từng cái xẻng đều phải cẩn trọng đến từng milimet.

“Chỉ cần một chút sơ suất thôi,” bác kể, “là không còn cơ hội quay về.”

Nhưng chính trong những giây phút căng thẳng ấy, tình đồng đội lại sáng lên mạnh mẽ. Họ nhường nhau từng ngụm nước, động viên nhau từng câu nói nhỏ, và luôn sẵn sàng bảo vệ nhau bằng cả tính mạng.

Một buổi chiều, khi mặt trời sắp lặn, bác cùng đồng đội phát hiện một quả bom chưa nổ nằm sâu dưới lòng đất. Đó là khoảnh khắc khiến tim ai cũng thắt lại. Nhưng bác Sinh – khi ấy còn là một chàng lính trẻ – đã xung phong cùng tổ công binh xử lý. Bàn tay run run nhưng ánh mắt thì kiên định. Bởi bác hiểu: phía sau mình là cuộc sống bình yên của bao người dân.

Công việc hoàn thành an toàn. Khi quả bom được tháo gỡ, cả đơn vị vỡ òa trong niềm vui. Không có tiếng reo hò lớn, chỉ là những cái siết tay thật chặt – nhưng đủ để nói lên tất cả.

Năm 1991, bác xuất ngũ trở về quê hương. Không huân chương rực rỡ, không chiến công lẫy lừng, nhưng bác mang theo một điều quý giá hơn: đó là tinh thần của người lính – kỷ luật, trách nhiệm và tình yêu Tổ quốc.

Trở về đời thường, bác vẫn sống giản dị, chăm chỉ lao động, luôn giúp đỡ bà con trong xóm. Với bọn trẻ, bác không chỉ là một người kể chuyện, mà còn là một “người thầy” đặc biệt – dạy chúng biết yêu quê hương, biết trân trọng hòa bình và biết sống có trách nhiệm.

Một lần, có đứa trẻ hỏi:

“Bác ơi, thời bình rồi, có cần yêu nước như thời chiến không ạ?”

Bác Sinh mỉm cười, ánh mắt xa xăm:

“Yêu nước không phải chỉ khi có chiến tranh. Thời bình, yêu nước là học tập tốt, sống tốt, và sẵn sàng làm điều có ích cho đất nước – dù là việc nhỏ nhất.”

Câu trả lời ấy khiến lũ trẻ im lặng, nhưng trong lòng mỗi đứa đều như được thắp lên một ngọn lửa.

Câu chuyện của bác Bùi Văn Sinh không có tiếng súng, không có khói lửa chiến tranh, nhưng vẫn là một “thời hoa lửa” – bởi đó là thời gian mà lòng dũng cảm, trách nhiệm và tình yêu Tổ quốc được tôi luyện.

Và ngọn lửa ấy… vẫn đang âm thầm cháy trong trái tim của những thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn