Cựu chiến binh Chiêm Văn Bé
Cựu chiến binh ông Chiêm Văn Bé sinh năm 1946, quê quán Ấp Mỹ Hội, xã Thới An Hội, thành phố Cần Thơ. Ông đã từng tham gia kháng chiến ở chiến trường Miền Đông Mậu Thân năm 1968.

Nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968, nhưng ký ức về một thời bom đạn, gian khổ mà hào hùng vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí những người lính năm xưa. Cựu chiến binh Chiêm Văn Bé – người trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Đông – là nhân chứng sống, kể lại cho hôm nay câu chuyện chân thực về một thời hoa lửa không thể nào quên.
Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 là một dấu mốc đặc biệt trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc Việt Nam. Trong dòng chảy hào hùng ấy, hàng vạn người con ưu tú đã lên đường chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Cựu chiến binh Chiêm Văn Bé là một trong những người lính đã trực tiếp góp mặt, chiến đấu và chứng kiến những thời khắc cam go nhất nơi chiến trường miền Đông. Gặp ông Chiêm Văn Bé trong những ngày đất nước thanh bình, ít ai nghĩ rằng người đàn ông với dáng vẻ điềm đạm, giọng nói trầm lắng ấy từng trải qua những tháng ngày đối mặt với ranh giới sinh – tử. Ông nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lý tưởng giản dị nhưng thiêng liêng: đánh giặc để đất nước được độc lập, nhân dân được sống trong hòa bình. Chiến trường miền Đông những năm 1967–1968 được xem là một trong những địa bàn ác liệt nhất. Rừng rậm, địa hình hiểm trở, bom đạn dội xuống ngày đêm, đời sống bộ đội vô cùng thiếu thốn. Trong hoàn cảnh đó, ông Chiêm Văn Bé cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, âm thầm chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công Tết Mậu Thân 1968 với tinh thần quyết tâm cao độ. Tết đến, xuân về, khi hậu phương đang sum họp gia đình, thì nơi tiền tuyến, những người lính bước vào trận đánh với tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Ông Bé nhớ lại, có những thời điểm, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Bom đạn dày đặc, thương vong không tránh khỏi, nhưng không một ai chùn bước. Niềm tin vào thắng lợi của cách mạng đã tiếp thêm sức mạnh cho từng người lính giữa mưa bom, bão đạn. Trong ký ức của ông, tình đồng chí, đồng đội là điều thiêng liêng và sâu sắc nhất. Đó là những nắm cơm sẻ nửa, những ngụm nước chuyền tay, là sự che chở, đùm bọc nhau trong từng trận đánh. Nhiều đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh, mãi mãi nằm lại nơi chiến trường miền Đông, để đất nước có được ngày hòa bình, thống nhất.
Sau ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, ông Chiêm Văn Bé trở về quê hương, mang theo những vết thương chiến tranh và ký ức không thể nào quên. Trở lại đời thường, ông sống giản dị, nghĩa tình, luôn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ, tích cực giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước, lòng biết ơn đối với các thế hệ cha anh đã hy sinh vì Tổ quốc. Câu chuyện của cựu chiến binh Chiêm Văn Bé không chỉ là hồi ức của riêng một con người, mà còn là lát cắt chân thực về cả một thế hệ đã sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân, máu xương vì độc lập, tự do của dân tộc. “Một thời hoa lửa” ấy mãi là ngọn lửa truyền thống, nhắc nhở thế hệ hôm nay trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và tiếp tục xây dựng, bảo vệ đất nước ngày càng giàu mạnh.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.


