Cựu chiến binh Dương Ngọc Vẻ: Một thời để nhớ, một đời không quên
Những ngày tháng Tư lịch sử, tôi tìm đến nhà cựu chiến binh Dương Ngọc Vẻ, ở phường Bách Quang (T.P Sông Công). Nhẩn nha chén trà, dõi mắt nhìn ra khoảng sân rợp bóng, ông say sưa kể cho tôi nghe ký ức một thời binh lửa. Gần 80 tuổi đời, 55 tuổi Đảng, ông đã đi qua 2 cuộc chiến với hơn 20 năm quân ngũ. Một phần tuổi trẻ ông gửi lại nơi chiến trường khốc liệt và giữ trong tim mình những hồi ức một thời để nhớ, một đời không quên.
Ông Dương Ngọc Vẻ lưu giữ cẩn thận huân, huy chương, giấy chứng nhận trong những năm tháng tham gia kháng chiến của mình.Ngôi nhà của vợ chồng ông Vẻ nằm nép mình trong con ngõ yên ả của tổ dân phố Cầu Gáo. Trên bức tường cũ, ảnh chân dung Bác Hồ và những tấm bằng khen, huân chương được ông dán ngay ngắn như tài sản vô giá của đời mình. Ông bảo, tôi thấy mình hạnh phúc, may mắn hơn nhiều đồng đội khi được sống sót trở về.
Năm 1966, khi đang học Trường THPT Lương Ngọc Quyến, ông về tham gia dân quân địa phương, hiệp đồng cùng các đơn vị bộ đội, làm nhiệm vụ tải đạn, cứu thương và bắn máy bay Mỹ trên địa bàn. Lần gia nhập đầu tiên, ông được nhận Huy hiệu Chiến thắng 5/8 (vật kỷ niệm của Bộ Quốc phòng tặng những cán bộ, chiến sĩ, công nhân viên, lực lượng vũ trang trực tiếp chiến đấu, phục vụ chiến đấu chống máy bay và tàu chiến Mỹ trong ngày 2 và 5/8/1964). Và ngay sau đó, ông được kết nạp đoàn.
Tháng 7-1967, ở tuổi 18, ông Dương Ngọc Vẻ chính thức nhập ngũ, được biên chế về Trung đoàn 246, Quân khu Việt Bắc (nay là Quân khu 1). Ngày 25 Tết Mậu Thân 1968, khi khắp nơi đang rộn ràng đón xuân, ông cùng đồng đội lên đường vào Thanh Hoá, Quảng Trị. Đó là khởi đầu cho cuộc hành quân kéo dài suốt ba tháng trời, băng rừng lội suối để tham gia Chiến dịch đường 9 - Khe Sanh.
“Lúc đó tôi là nhỏ nhất đoàn, mới 18 tuổi, nặng 41kg. Trong khi đó vác quân tư trang, nòng pháo nặng 45kg, nặng hơn cả thân mình” - ông hóm hỉnh nhớ lại. Trường Sơn gập ghềnh đất đỏ, sớm mai lạnh cắt da, trưa lại bỏng rát dưới nắng cháy. Bữa ăn chỉ là nắm cơm vắt, giấc ngủ vội trên võng mắc tạm giữa rừng già nhưng không ai nao núng, chúng tôi chỉ mong kịp có mặt ở mặt trận, kịp giờ nổ súng”.
Chiến trường Khe Sanh thời điểm đó là điểm tựa chiến lược quan trọng của Mỹ, được củng cố bằng hệ thống công sự dày đặc, phương tiện hiện đại, cùng hỏa lực không quân và pháo binh dữ dội. Bộ đội ta áp dụng chiến thuật “vây điểm, triệt diệt”, đánh địch ngoài công sự là chủ yếu.


