Cựu chiến binh

cựu chiến binh Lê Minh

Ký ức hào hùng về những ngày tháng chiến đấu khốc liệt ở Điện Biên Phủ vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí cựu chiến binh Lê Minh (sinh năm 1936, phường Tân Hòa, thành phố Buôn Ma Thuột).

24/02/2026Hoài Thu, NHân vật và sự kiện (xã Bình Phước)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

cựu chiến binh Lê Minh (sinh năm 1936, quê ở tỉnh Thái Bình, hiện sinh sống ở phường Tân Hòa, thành phố Buôn Ma Thuột) bồi hồi kể lại những tháng ngày cùng đồng đội vai vác đạn và lương thực, hành quân ròng rã 33 ngày đêm để bổ sung lực lượng cho Chiến dịch Điện Biên Phủ. Lên đến Điện Biên, đơn vị của ông (Đại đội 211, Tiểu đoàn 23, Trung đoàn 88, Đại đoàn 308) tham gia trận chiến đấu phòng ngự cây đa cụt.

“Trận chiến rất ác liệt, xe tăng địch phản kích ra, địch trèo qua cửa chiến hào xả súng. Mặc dù thắng lợi, giữ được trận địa, nhưng anh em hy sinh và bị thương nhiều. Tối về, anh Sáng (Đại đội trưởng) rất đau buồn, cả đơn vị chỉ còn trên 30 người. Ngày ấy, lính mới có, lĩnh cũ có, người người lớp lớp bổ sung, thậm chí cán bộ, chiến sĩ còn chưa quen hết mặt nhau đã hy sinh. Song, tinh thần ai cũng dũng cảm, không sợ hy sinh”, ông Lê Minh xúc động nhớ lại.

Cũng theo cựu chiến binh Lê Minh, thắng lợi của Chiến dịch Điện Biên Phủ, bên cạnh sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng và sự chỉ huy tài tình của quân đội, một điều làm nên thắng lợi là tình đoàn kết quân - dân cao cả. Nhân dân đã "nhường cơm sẻ áo", dành dụm từng lon gạo nếp, củ khoai, củ mì để đóng góp cho bộ đội. Sau khi chiến thắng, dọc đường trở về, nhân dân hai bên đường hò reo, vẫy tay, rất cảm động.

Trong lời kể của những chiến sĩ Điện Biên năm xưa, lâu lâu lại có những nghẹn ngào khi nhắc, nhớ về những người đồng đội đã anh dũng hy sinh, mãi mãi nằm xuống nơi mảnh đất Điện Biên. Chiến trường ác liệt, mưa bom bão đạn, mới trò chuyện cùng nhau, kể cho nhau những câu chuyện, kỷ niệm nơi quê nhà thì ngoảnh lại, đồng đội đã hy sinh.

Cựu chiến binh, Anh hùng lao động Lê Xuân Bá chia sẻ “buổi tối ăn cơm với nhau, ngồi rất đông vui ở chiến hào. Nhưng khi đi ra triển khai nhiệm vụ là có thể hy sinh luôn. Trong tấc gang, nháy mắt một cái là bạn bè của mình đã hy sinh rồi. Anh em lại cáng nhau về. Các anh còn rất trẻ, gác lại bao ước mơ, hoài bão. Đau xót, thương lắm đồng đội ơi!”.

“Chín năm làm một Điện Biên, nên vành hoa đỏ, nên thiên sử vàng”, thế hệ trẻ hôm nay xin nghiêng mình trước những chiến công, trước những hy sinh mất mát của cha, anh đã ngã xuống và luôn mãi tự hào về "một thời hoa lửa" oanh liệt của quân và dân ta. Chiến tranh đã lùi xa, những người chiến sĩ Điện Biên năm xưa nay giờ đây đã gần 100 tuổi, được gặp gỡ các nhân chứng lịch sử, nghe các cụ kể chuyện, thế hệ trẻ chúng tôi càng được bồi đắp thêm tình yêu quê hương đất nước, lòng tự hào dân tộc và quyết tâm trở thành người có ích, xứng đáng với máu xương cha, ông ta đã đổ xuống vì nền độc lập dân tộc./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn