CỰU CHIẾN BINH LÊ XUÂN KHƯƠNG: BIẾN ĐAU THƯƠNG THÀNH SỨC MẠNH VÀ KHÁT VỌNG LÀM GIÀU
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với Cựu chiến binh (CCB) Lê Xuân Khương (Như Xuân, Thanh Hóa), cuộc chiến đời thường vẫn đầy rẫy gian truân. Trở về sau những chiến dịch khốc liệt như Đường 9 - Khe Sanh, Quảng Trị 1972, ông mang trên mình thương tật 61% và nỗi đau thầm lặng mang tên chất độc da cam.
Nỗi đau ấy không chỉ dừng lại ở vết thương thể xác mà còn di họa lên gia đình ông. Trong 6 người con, có tới 3 người bị di chứng chất độc da cam hành hạ. Ngay cả người con gái thứ năm vốn là niềm hy vọng duy nhất cũng bất ngờ bị liệt toàn thân, và đứa cháu ngoại đầu lòng lại mắc bệnh máu trắng. Giữa bủa vây của bệnh tật và cái nghèo khốn cùng, người lính cụ Hồ ấy vẫn kiên định: "Còn được trở về là còn may mắn, phải biến đau thương thành sức mạnh."
Với ý chí tự lực tự cường, ông Khương cùng vợ bắt tay khai hoang núi đồi. Sau thất bại cay đắng từ dự án cây cà phê năm 1998, ông không nản chí mà tiếp tục vay vốn, quyết tâm phục hồi. "Có sức người sỏi đá cũng thành cơm", đến nay ông đã sở hữu trang trại rộng 15 ha với mô hình đa canh: cao su, keo, luồng và chăn nuôi tổng hợp. Thành quả ấy không chỉ giúp ông nuôi sống gia đình mà còn mang lại doanh thu từ 350 - 500 triệu đồng mỗi năm, tạo việc làm cho hơn 10 lao động địa phương.
Hoạt động độn sản xuất, cạo mủ cao su của Cựu Chiến Binh Lê Xuân Khương
Không chỉ giỏi làm kinh tế, ông còn là hạt nhân trong các phong trào văn hóa, thể thao tại xã Cát Tân. Câu chuyện của CCB Lê Xuân Khương chính là tấm gương sáng về tinh thần "thương binh tàn nhưng không phế", lan tỏa thông điệp mạnh mẽ về trách nhiệm với cộng đồng và ý chí vươn lên không ngừng nghỉ của người lính trong thời đại mới.
Những thành tựu về kinh tế hay những đóng góp cho phong trào địa phương suy cho cùng cũng xuất phát từ cái tâm trong sáng của người lính già. Với ông Khương, việc vượt qua nghịch cảnh không chỉ để khẳng định bản thân, mà còn là để làm gương cho con cháu và tri ân những đồng đội đã ngã xuống. Ông vẫn thường bảo: "Sống không chỉ là tồn tại, mà là để cống hiến." Nhìn vào trang trại cao su xanh ngắt và nụ cười đôn hậu của ông bên những gốc cây đang cho nhựa trắng, ta thấy hiện thân của một sức sống mãnh liệt. Dù mang trong mình nỗi đau da cam hay những vết thương hành hạ mỗi khi trái gió trở trời, tinh thần Lê Xuân Khương vẫn luôn sừng sững như cây luồng, cây keo giữa núi rừng Như Xuân. Ông không chỉ xây dựng kinh tế cho riêng mình mà còn thắp lên niềm tin cho những hoàn cảnh khó khăn khác, khẳng định rằng: Chỉ cần có ý chí tự lực tự cường, con người ta có thể biến những khổ đau thành đóa hoa thơm ngát cho đời. Cuộc đời ông chính là một bản hùng ca không lời, tiếp nối truyền thống vẻ vang của thế hệ cha anh trong công cuộc xây dựng quê hương hôm nay.


