Bài viết

Cựu chiến binh – Ngô Quốc Lường – xóm Đầm Rín – xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên

Cựu chiến binh – Ngô Quốc Lường – xóm Đầm Rín – xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên

Thái Nguyên03/06/2026Chi đoàn THCS Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên (xã Phú Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh – Ngô Quốc Lường – xóm Đầm Rín – xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên.

CUỘC ĐỜI ÔNG NGÔ QUỐC LƯỜNG: TỪ KHÓI LỬA CHIẾN TRƯỜNG ĐẾN TÂM TÌNH LƯƠNG Y

Câu chuyện về ông Ngô Quốc Lường không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà là bản anh hùng ca thầm lặng của một thế hệ "xếp bút nghiên lên đường chiến đấu".

Tuổi 18 và tiếng gọi từ bên kia biên giới

Sinh ngày 23/3/1949 tại vùng đất Phú Lạc, Đại Từ, Thái Nguyên, cậu thanh niên Ngô Quốc Lường lớn lên giữa những năm tháng đất nước sục sôi khí thế kháng chiến. Năm 1967, khi đang là học sinh trường THPT Đại Từ, ở ngưỡng cửa đẹp nhất của tuổi 18, ông đã tạm gác lại việc học hành để khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ.

Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ quốc tế đặc biệt: sang nước bạn Lào chiến đấu. Tại vùng đất Sầm Nưa, Xiêng Khoảng — nơi được mệnh danh là "thủ đô kháng chiến" của Lào, ông đã sống và chiến đấu trong những ngày tháng gian khổ nhưng đầy vinh quang.

Kỷ niệm đặc biệt: Trong thời gian này, ông không chỉ sát cánh cùng những đồng đội Việt Nam mà còn có cơ hội gặp gỡ các bạn Lào và đặc biệt là vinh dự được gặp Chủ tịch Souphanouvong (Hoàng thân đỏ) - vị lãnh đạo kính yêu của nhân dân Lào.

Người thầy giáo vùng cao

Năm 1972, ông rời tay súng để trở về quê hương. Tuy nhiên, hành trình cống hiến của ông không dừng lại ở đó mà chuyển sang một "mặt trận" mới: mặt trận tri thức.

Ông theo học tại Đại học Sư phạm Việt Bắc. Sau khi tốt nghiệp, người thầy giáo trẻ ấy đã không ngại khó, ngại khổ mà lặn lội lên tận vùng Ngân Sơn, Cao Bằng để công tác. Sau những năm tháng cống hiến cho giáo dục vùng cao, ông trở về giảng dạy tại trường Cấp 3 Phú Bình.

Thời bấy giờ, đời sống giáo viên trong những năm bao cấp vô cùng thiếu thốn và gian nan. Thế nhưng, bằng ý chí của một người lính đã từng đi qua lửa đạn, ông vẫn vững tay chèo, đưa biết bao thế hệ học trò cập bến tri thức.

Tấm lòng lương y về già

Khi mái đầu đã bạc, rời xa bục giảng, ông Ngô Quốc Lường lại chọn cho mình một ngã rẽ nhân văn khác. Tận dụng vốn kiến thức và sự thấu cảm với nỗi đau của người bệnh, ông trở thành một Lương y.

Hiện nay, thay vì nghỉ ngơi, ông vẫn miệt mài bốc thuốc, chữa bệnh cho bà con lối xóm. Hình ảnh người chiến sĩ năm xưa, người thầy giáo năm nào giờ đây lại ân cần bên những thang thuốc, cứu giúp mọi người, thật khiến người ta nể phục.

Lời kết: Cuộc đời ông Ngô Quốc Lường là minh chứng rõ nét cho tinh thần: Ở bất cứ vị trí nào, hoàn cảnh nào, người chiến sĩ bộ đội Cụ Hồ vẫn tỏa sáng. Từ người lính cầm súng bảo vệ biên cương, người thầy cầm phấn khai sáng tư duy, đến người thầy thuốc cứu nhân độ thế, ông đã viết nên một câu chuyện đời thật trọn vẹn và ý nghĩa.

Câu chuyện này có giúp bạn cảm thấy tự hào hơn về ông không? Nếu bạn cần chỉnh sửa thêm chi tiết nào cho giàu cảm xúc hơn, cứ bảo mình nhé!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn