Cựu chiến binh – Nguyễn Hồng Tư – xóm Na Thức xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên
Cựu chiến binh – Nguyễn Hồng Tư – xóm Na Thức xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên.
Cựu chiến binh – Nguyễn Hồng Tư – xóm Na Thức xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên.
DẤU ẤN NGƯỜI LÍNH BIÊN CƯƠNG – ÔNG NGUYỄN HỒNG TƯ
Trong những năm tháng lịch sử đầy biến động của dân tộc, khi Tổ quốc đứng trước những thử thách nơi biên cương phía Bắc, đã có biết bao người con ưu tú sẵn sàng lên đường chiến đấu. Ông Nguyễn Hồng Tư, sinh ngày 05 tháng 5 năm 1960 tại xã Quang Trung, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng, là một trong những người lính đã đi qua “thời hoa lửa” như thế.
Năm 1978, khi vừa bước vào tuổi mười tám – cái tuổi đẹp nhất của đời người – ông đã khoác lên mình màu áo lính. Đó là thời điểm đất nước chuẩn bị bước vào cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc. Không do dự, không toan tính, ông lên đường với một niềm tin giản dị mà thiêng liêng: bảo vệ quê hương.
Ông được phân công chiến đấu tại xã Ngọc Khê, huyện Trùng Khánh – một vùng đất nơi tuyến đầu biên giới. Những ngày tháng ấy, cuộc sống của người lính là chuỗi ngày căng thẳng, luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Và rồi, ký ức không thể nào quên trong cuộc đời quân ngũ của ông đã đến vào rạng sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979.
Khoảng 4 giờ 30 phút sáng hôm ấy, tiếng pháo dồn dập vang lên, báo hiệu cuộc tấn công dữ dội của quân địch vào các vị trí biên giới. Ngay lập tức, ông nhận lệnh chỉ huy, dẫn tiểu đội nhanh chóng cơ động vào vị trí chiến đấu. Giữa làn đạn khốc liệt, ông cùng đồng đội xây dựng trận địa, chuẩn bị cho cuộc đối đầu sinh tử.
Trong suốt nhiều giờ chiến đấu căng thẳng, đơn vị của ông đã kiên cường bám trụ, chặn đứng các đợt tiến công của địch. Nhưng chiến tranh không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là sự khắc nghiệt đến tận cùng: tiếp đạn không kịp, nguồn lực thiếu thốn, tình thế ngày càng bất lợi. Trước nguy cơ tổn thất lớn, đơn vị buộc phải rút lui để bảo toàn lực lượng.
Nhưng đó chưa phải là tất cả.
Ký ức sâu sắc nhất của ông là trận đánh tại đèo Khau Liêu vào ngày 28 tháng 2 năm 1979. Khi nhận lệnh chi viện, ông cùng đồng đội hành quân lên đèo – nơi địa hình hiểm trở và đầy rẫy nguy hiểm. Trên đường đi, ông tận mắt chứng kiến những dấu tích khốc liệt của chiến tranh: những chiến hào nhuốm màu đất đỏ, những trạm tiếp đạn nơi có cả những học sinh tham gia phục vụ chiến đấu. Hình ảnh ấy khiến ông càng thấm thía hơn giá trị của độc lập, tự do.
Tại đèo Khau Liêu, dù lực lượng ít ỏi – chỉ hai tiểu đội – nhưng đơn vị của ông đã anh dũng chặn đánh quân địch suốt hai ngày đêm. Trước sự chênh lệch lực lượng quá lớn, họ buộc phải rút lui. Nhưng sự kiên cường ấy đã góp phần làm chậm bước tiến của địch, bảo vệ an toàn cho lực lượng phía sau.
Năm 1982, ông xuất ngũ trở về quê hương. Rời xa chiến trường, ông lại bước vào một “mặt trận” mới – mặt trận của cuộc sống đời thường. Mang theo ý chí của người lính, ông cần cù lao động, phát triển kinh tế gia đình. Không chỉ vậy, ông còn tích cực tham gia công tác địa phương, trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam và hiện nay là Chủ tịch Hội Khuyến học xã Phú Lạc – tiếp tục đóng góp cho quê hương theo một cách khác.
Câu chuyện của ông Nguyễn Hồng Tư không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, cho sự hy sinh thầm lặng của biết bao thế hệ. Những năm tháng “hoa lửa” ấy đã đi qua, nhưng ngọn lửa trong tim người lính năm xưa vẫn cháy mãi – trở thành nguồn cảm hứng cho thế hệ hôm nay và mai sau.
Bởi lẽ, hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay không phải tự nhiên mà đến. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của những con người như ông.


