Bài viết

Cựu chiến binh – Nguyễn Văn Khoa – xóm Văn Giang – xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên

Cựu chiến binh – Nguyễn Văn Khoa – xóm Văn Giang – xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên

Thái Nguyên03/06/2026Chi đoàn THCS Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên (xã Phú Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh – Nguyễn Văn Khoa – xóm Văn Giang – xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên.

Chuyện Kể Từ Những Dòng Nhật Ký: Thời Hoa Lửa

Câu chuyện bắt đầu với người thanh niên tên là Đặng Ngọc Văn Khoa, sinh ngày 31 tháng 1 năm 1955. Anh sinh ra và lớn lên tại vùng đất đỏ Đà Lạt, Lâm Đồng, giữa núi rừng Tây Nguyên đại ngàn.

Lên đường theo tiếng gọi non sông

Năm 1974, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, chàng trai Đặng Ngọc Văn Khoa đã tạm gác lại những dự định riêng để lên đường nhập ngũ.

Vào ngày 21 tháng 2 năm 1974, anh chính thức bước vào đời quân ngũ, trở thành chiến sĩ thuộc Sư đoàn 470 (thuộc Binh đoàn 559 - Đoàn tàu không số/Đường Hồ Chí Minh huyền thoại). Đây là đơn vị chủ lực chuyên trách mở đường, vận tải và chiến đấu trên tuyến đường máu lửa chi viện cho tiền tuyến miền Nam.

Những năm tháng gian khổ và hy sinh

Tại mặt trận phía Nam, người chiến sĩ trẻ đã đối mặt với biết bao hiểm nguy. Dòng chữ trong sổ ghi lại những ký ức khắc nghiệt:

Trực tiếp tham gia chiến đấu: Anh cùng đơn vị Sư đoàn 470 lăn lộn trên các cung đường chiến lược.

Thương tật: Trong một trận đánh ác liệt (được ghi chú là đợt 2), anh đã bị thương do sức ép của bom đạn và phải đi điều trị tại bệnh viện (K2). Những vết thương ấy là minh chứng cho sự quả cảm, khiến anh mất đi 81% sức khỏe (thương binh nặng).

Trở về trong hòa bình

Sau khi đất nước thống nhất, hoàn thành nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc, người chiến sĩ ấy được phục viên, ra quân vào tháng 5 năm 1980.

Những dòng chữ viết vội trên trang giấy kẻ ngang không chỉ là thông tin lý lịch, mà là cả một thời thanh xuân rực lửa của ông/bác Đặng Ngọc Văn Khoa. Từ một người con của Đà Lạt, anh đã đi qua bom đạn của Sư đoàn 470, để lại một phần thân thể nơi chiến trường và trở về khi đất nước đã lặng tiếng súng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn