CỰU CHIẾN BINH PHẠM THANH LONG, NGƯỜI CHIẾN SỸ ĐI QUA CHIẾN DỊCH ĐIỆN BIÊN PHỦ
Bác Phạm Thanh Long, sinh năm 1930 tại huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương (nay thuộc tỉnh Hải Phòng). Bác tham gia cách mạng từ năm 1951 và là một trong hơn bốn vạn cán bộ, chiến sỹ trực tiếp góp sức làm nên chiến thắng lẫy lừng tại Điện Biên Phủ ngày 7/5/1954.
TRI ÂN NHÂN CHỨNG LỊCH SỬ – CỰU CHIẾN BINH PHẠM THANH LONG,
NGƯỜI CHIẾN SỸ ĐI QUA CHIẾN DỊCH ĐIỆN BIÊN PHỦ
Nhằm hướng tới giáo dục truyền thống cách mạng cho Đoàn viên, thanh niên. Chi đoàn Minh Tiến 2 (trực thuộc Đoàn phường Đức Xuân, tỉnh Thái Nguyên) đã chia sẻ câu chuyện đầy xúc động về bác Phạm Thanh Long. Bác sinh năm 1930 tại huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương (nay thuộc tỉnh Hải Phòng). Bác tham gia cách mạng từ năm 1951 và là một trong hơn bốn vạn cán bộ, chiến sỹ trực tiếp góp sức làm nên chiến thắng lẫy lừng tại Điện Biên Phủ ngày 7/5/1954.
Chiến thắng Điện Biên Phủ – mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc – đã làm rung chuyển nước Pháp và gây tiếng vang trên toàn thế giới. Trong bản hùng ca ấy có phần đóng góp thầm lặng nhưng đầy quả cảm của những người lính trẻ như bác Phạm Thanh Long.
Tham gia kháng chiến khi tuổi đời còn rất trẻ, hành trang của bác ngày lên đường chỉ là vài bộ quần áo, ít lương khô và một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước được tự do. Những năm tháng nơi chiến trường Tây Bắc là chuỗi ngày hành quân gian khổ: những con đường lầy lội giữa núi rừng mù sương, những đêm nằm võng nghe tiếng suối chảy, tiếng côn trùng giữa đại ngàn, những lần gùi gạo, kéo pháo vượt dốc cao đến rớm máu bàn tay.
Có những lúc đói lả, khát khô cổ họng, những cơn sốt rét rừng lạnh buốt giữa đêm mưa… nhưng trong tim người lính trẻ năm ấy chỉ có một niềm tin tất thắng. Không ai nghĩ đến gian nan hay sự lùi bước, bởi phía trước là độc lập, tự do của dân tộc.
Bác từng kể, đêm trước trận đánh lớn, cả đơn vị ngồi tựa lưng vào vách núi, chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước. Không khí lặng im, chỉ còn ánh lửa nhỏ lập lòe giữa rừng. Trong khoảnh khắc ấy, người lính nhớ về quê hương, về cánh đồng, về mẹ và gia đình. Nhưng vượt lên nỗi nhớ nhà là ánh mắt quyết tâm của những người đồng đội kề vai sát cánh.
Điều bác thường nhắc đến không phải là chiến công của riêng mình, mà là tình đồng chí, đồng đội – những người cùng kéo pháo, đào hào, tiến lên từng tấc đất giữa mưa bom bão đạn. Trong câu chuyện của bác không chỉ có tiếng súng, mà còn có những bàn tay nắm chặt nhau trong bóng tối, những lời hẹn “hòa bình rồi sẽ về thăm nhau”, và cả những lời hẹn mãi mãi không thể thực hiện vì sự hy sinh anh dũng của đồng đội.
Ngày 7/5/1954, khi Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ sụp đổ, lá cờ chiến thắng tung bay giữa núi rừng Tây Bắc, những người lính trẻ năm ấy chỉ lặng lẽ nhìn nhau, mồ hôi và bùn đất còn chưa kịp khô. Niềm vui chiến thắng hòa cùng niềm tự hào và cả những mất mát không thể gọi thành lời.
Dù bác Phạm Thanh Long nay đã đi xa, nhưng những ký ức và câu chuyện của bác vẫn là nguồn tư liệu sống động, góp phần giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình, độc lập.
Đối với gia đình và con cháu, bác luôn là niềm tự hào lớn lao. Đối với thế hệ Đoàn viên thanh niên, câu chuyện của bác là lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm học tập, rèn luyện, tiếp bước truyền thống cha anh, xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.


