CỰU CHIẾN BINH PHẠM VĂN TẢO – NGƯỜI CHIẾN SĨ MỘT THỜI HOA LỬA
âu chuyện của ông Phạm Văn Tảo sẽ mãi được gìn giữ như một phần của ký ức quê hương, góp thêm một ngọn lửa vào ngôi đền thiêng của truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”.
Sinh ngày 01/01/1938, tại ấp Vinh Cửu, xã Vinh Kim, cựu chiến binh Phạm Văn Tảo thuộc thế hệ đã đi qua những năm tháng đau thương nhưng hào hùng của dân tộc. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt nhất, ông – người thanh niên quê miền Tây hiền hòa – đã không do dự mà rời mái nhà, theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông để lên đường chiến đấu.
Trong suốt những năm tháng chiến tranh, ông Phạm Văn Tảo đối mặt với vô vàn gian khổ: những chuyến hành quân xuyên rừng, những trận bom đạn dội xuống bất kể ngày đêm, những trận càn quét dữ dội của quân đội Mỹ và đồng minh. Ông đã chiến đấu kiên cường, bền bỉ, góp phần vào những chiến công chung của quân và dân ta trên chiến trường miền Nam.
Không chỉ chiến đấu bằng tinh thần quả cảm, người lính năm xưa còn nêu cao ý chí kiên trung, lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Những hy sinh thầm lặng, những mất mát không thể đong đếm đã tạo nên một lớp người “vượt lên cái chết để giành sự sống cho dân tộc”. Những năm tháng ấy, dù đầy máu lửa, vẫn là minh chứng đẹp nhất cho tinh thần yêu nước của cựu chiến binh Phạm Văn Tảo.
Khi hòa bình lập lại, ông trở về quê hương ấp Vinh Cửu với dáng vẻ giản dị và nhân hậu của một người lính đã trải qua chiến tranh. Mặc cho tuổi cao và sức khỏe giảm sút theo thời gian, ông vẫn giữ tác phong mẫu mực của người bộ đội Cụ Hồ: cần cù lao động, sống nghĩa tình, luôn tích cực tham gia các hoạt động cộng đồng, nhất là phong trào đền ơn đáp nghĩa, giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Trong ánh mắt những người dân Vinh Cửu, cựu chiến binh Phạm Văn Tảo không chỉ là nhân chứng của một thời lịch sử hào hùng, mà còn là biểu tượng của tinh thần bất khuất, của lòng yêu nước nồng nàn và đức hy sinh cao đẹp. Ông là cầu nối đưa những câu chuyện thời chiến đến với thế hệ hôm nay – để các em nhỏ, thanh niên hiểu rằng độc lập, tự do mà chúng ta đang hưởng có được là nhờ những người như ông đã ngã xuống hoặc trở về với biết bao vết thương không thể nhìn thấy.
Câu chuyện của ông Phạm Văn Tảo sẽ mãi được gìn giữ như một phần của ký ức quê hương, góp thêm một ngọn lửa vào ngôi đền thiêng của truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”.



