Cựu chiến binh

Cựu chiến binh, trực tiếp tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972

Bài viết tái hiện lời kể của một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972, làm nổi bật tinh thần kiên cường và ý thức trách nhiệm của thế hệ chiến sĩ thời kháng chiến.

Thái Nguyên03/03/2026Hà Nguyễn Diệu Anh (Khoa Quốc tế)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính trở về từ Thành cổ Quảng Trị

Tôi gặp bác Trần Văn Lợi trong một buổi họp mặt cựu chiến binh. Nhìn bề ngoài, bác chỉ là một người đàn ông bình thường với mái tóc bạc và bước đi chậm rãi. Nhưng năm 1972, bác là chiến sĩ trực tiếp chiến đấu 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị.

Bác kể:

“Thành cổ khi đó không còn là thành nữa. Chỉ còn đất đá và khói. Đồng đội ngã xuống mỗi ngày. Nhưng không ai lùi.”

Tôi hỏi điều gì khiến bác trụ lại giữa địa ngục ấy.

Bác nói ngắn gọn: “Sau lưng mình là Tổ quốc.”

Có những đêm pháo sáng rực trời. Có những ngày không kịp chôn đồng đội. Nhưng những người lính tuổi đôi mươi khi ấy không nghĩ mình là anh hùng. Họ chỉ nghĩ mình đang làm phần việc phải làm.

Hòa bình hôm nay được xây bằng những viên gạch là máu và xương.

Bác Lợi bảo tôi một câu trước khi chia tay:

“Các cháu bây giờ không cần cầm súng. Nhưng phải sống sao cho xứng.”

Thời hoa lửa đã qua. Nhưng ngọn lửa trách nhiệm thì không được tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn