Cựu Thanh niên xung phong

Cựu thanh niên xung phong (1)

HẠM ĐÌNH ĐẠT – DTF 25103101 – NNA K48 Có những mùa xuân nở trong khói lửa. Có những tuổi trẻ lớn lên giữa tiếng bom rơi. Và có những con người đã biến nỗi đau thành sức mạnh để giữ lại màu xanh cho đất nước hôm nay. Khi tôi bắt đầu tìm hiểu về “Những câu chuyện thời hoa lửa”, tôi không chỉ đọc lịch sử — tôi được chạm vào lịch sử. Tôi gặp một bác cựu thanh niên xung phong trong một buổi sinh hoạt truyền thống của Đoàn. Bác đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng nhưng giọng nói vẫn vang và ấm. Bác k

31/03/2026Phạm Đình Đạt (K48- NNA8- Ngoại ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

HẠM ĐÌNH ĐẠT – DTF 25103101 – NNA K48 Có những mùa xuân nở trong khói lửa. Có những tuổi trẻ lớn lên giữa tiếng bom rơi. Và có những con người đã biến nỗi đau thành sức mạnh để giữ lại màu xanh cho đất nước hôm nay. Khi tôi bắt đầu tìm hiểu về “Những câu chuyện thời hoa lửa”, tôi không chỉ đọc lịch sử — tôi được chạm vào lịch sử. Tôi gặp một bác cựu thanh niên xung phong trong một buổi sinh hoạt truyền thống của Đoàn. Bác đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng nhưng giọng nói vẫn vang và ấm. Bác kể về những năm tháng mở đường Trường Sơn. Những đêm hành quân trong mưa rừng, những buổi san lấp hố bom khi máy bay còn chưa dứt tiếng gầm trên bầu trời. “Sợ không?” – tôi hỏi. Bác cười hiền: “Sợ chứ. Nhưng nếu mình lùi lại, ai sẽ tiến lên?” Câu nói ấy khiến tôi lặng người. Tuổi mười tám của bác là những ngày ăn cơm vắt, ngủ võng giữa rừng, chứng kiến đồng đội ngã xuống mà không kịp gọi tên. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng đội, tình yêu Tổ quốc lại cháy sáng hơn bao giờ hết. Bác bảo, điều quý giá nhất không phải là huân chương, mà là cảm giác đã sống trọn vẹn cho một điều lớn lao hơn bản thân mình. Tôi cũng từng nghe câu chuyện về một Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng ở quê. Mẹ tiễn con đi trong một buổi sáng yên bình, không biết đó là lần cuối cùng nhìn thấy con. Mẹ mất hai người con trai trong chiến tranh. Nỗi đau ấy âm thầm như dòng sông chảy qua năm tháng. Nhưng mỗi lần nhắc đến các con, mẹ vẫn nói bằng giọng tự hào: “Các con đã sống xứng đáng.” Tôi tự hỏi: điều gì đã làm nên sức mạnh ấy? Phải chăng đó là lòng yêu nước? Là niềm tin vào ngày mai độc lập? Hay là khát vọng để thế hệ sau không còn nghe tiếng súng? “Thời hoa lửa” không chỉ là một giai đoạn lịch sử. Đó là thời mà tuổi trẻ bùng cháy như ngọn lửa. Lửa của lý tưởng. Lửa của niềm tin. Lửa của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Những người hoạt động cách mạng trước Cách mạng Tháng Tám, những anh hùng lực lượng vũ trang, những thương binh, bệnh binh, những thanh niên xung phong… họ là những ngọn lửa nối tiếp nhau, thắp sáng hành trình giành lại độc lập cho dân tộc. Còn chúng tôi – thế hệ trẻ hôm nay – sinh ra trong hòa bình. Không còn chiến hào, không còn bom đạn. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi không có trách nhiệm. Nếu cha anh giữ nước bằng máu, thì chúng tôi giữ nước bằng tri thức, bằng sự sáng tạo, bằng khát vọng xây dựng đất nước giàu mạnh. Mỗi giờ học nghiêm túc, mỗi hành động sống tử tế, mỗi lần dám đứng lên trước cái sai… cũng là một cách tiếp nối “ngọn lửa” năm xưa. Tôi hiểu rằng, kể lại những câu chuyện thời hoa lửa không phải để nhắc lại nỗi đau, mà để nhắc chúng tôi biết trân trọng hòa bình. Không phải để sống trong quá khứ, mà để bước tới tương lai với lòng biết ơn và trách nhiệm. Thời gian có thể phủ bụi lên những chiến trường xưa, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa trong trái tim những con người đã hi sinh vì Tổ quốc. Và khi người trẻ hôm nay còn biết lắng nghe, còn biết tự hào, còn biết sống có lý tưởng — thì “hoa lửa” vẫn sẽ tiếp tục nở, trong một hình hài mới: hình hài của khát vọng và dựng xây.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn