Cựu Thanh niên xung phong

Cựu Thanh niên xung phong trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ

Bài viết là câu chuyện được ghi lại từ lời kể của bà Nguyễn Thị Lý – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia phục vụ chiến trường trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Qua ký ức của bà, tác phẩm tái hiện một thời “hoa lửa” đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi hào hùng của thế hệ thanh niên Việt Nam, đồng thời gửi gắm thông điệp về lòng biết ơn, trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay đối với hòa bình và lịch sử dân tộc.

Thái Nguyên12/04/2026Trần Hải Anh (Khoa Điện-Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp-ĐH Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với bà Nguyễn Thị Lý – một cựu thanh niên xung phong – ký ức về những năm tháng “hoa lửa” vẫn còn vẹn nguyên như mới hôm qua. Trong căn nhà nhỏ nơi làng quê yên bình, giọng bà chậm rãi, trầm ấm, mỗi câu chuyện kể ra đều mang theo hơi thở của lịch sử, của một thời tuổi trẻ đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc.

Bà Lý sinh năm 1946, lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt. Tuổi thơ của bà gắn liền với thiếu thốn, với những bữa cơm độn khoai, độn sắn và những lần chạy bom giữa đêm. Năm mười tám tuổi, khi vừa đủ lớn để mơ ước về một tương lai riêng, bà đã gác lại tất cả để xung phong tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Quyết định ấy đến rất nhanh, giản dị như chính suy nghĩ của bà lúc bấy giờ: “Đất nước đang cần, thanh niên không thể đứng ngoài.”

Những ngày đầu vào đơn vị, bà cùng đồng đội được phân công làm nhiệm vụ mở đường, vận chuyển lương thực, tải đạn phục vụ tiền tuyến. Công việc nặng nhọc, điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Ban ngày lao động giữa nắng gắt, ban đêm hành quân trong rừng sâu, có khi phải đi hàng chục cây số chỉ với đôi dép cao su mòn vẹt. Cái đói, cái rét và bệnh tật luôn rình rập, nhưng không ai than vãn hay bỏ cuộc.

Điều ám ảnh nhất trong ký ức của bà là những trận bom bất ngờ. Có những đêm, máy bay địch gầm rú trên đầu, bom trút xuống liên hồi, cả khu rừng rung chuyển. Bà kể, có lần cả tiểu đội đang trú ẩn thì bom nổ ngay gần hầm. Khi khói bụi tan đi, một người đồng đội thân thiết của bà đã không còn nữa. Không kịp khóc, không kịp tiễn đưa, họ chỉ lặng lẽ chôn cất bạn bên sườn đồi rồi tiếp tục lên đường. “Nếu dừng lại vì đau buồn thì nhiệm vụ không ai làm, mà chiến trường thì không thể chờ,” bà nghẹn ngào nói.

Tuổi xuân của bà và của biết bao thanh niên thời ấy không có những ước mơ riêng tư như học hành, sự nghiệp hay tình yêu trọn vẹn. Ước mơ lớn nhất, cũng là duy nhất, là ngày đất nước thống nhất, nhân dân được sống trong hòa bình. Giữa bom đạn khốc liệt, họ vẫn động viên nhau bằng những câu hát, những lá thư viết vội, những lời hứa giản đơn: “Rồi chiến tranh sẽ qua.”

Ngày hòa bình lập lại, bà Lý trở về quê hương với những vết thương còn âm ỉ và ký ức không thể nào quên. Cuộc sống thời bình cũng chẳng dễ dàng, nhưng bà chưa bao giờ than trách. Với bà, được sống, được chứng kiến đất nước độc lập đã là phần thưởng lớn nhất cho những hy sinh của cả một thế hệ.

Bà chưa từng nhận mình là anh hùng. Trong suy nghĩ của bà, mình chỉ là một người trẻ đã làm tròn trách nhiệm của thanh niên đối với Tổ quốc. Chính sự giản dị ấy lại khiến câu chuyện của bà trở nên chân thực và lay động hơn bao giờ hết.

Là thế hệ trẻ sinh ra và lớn lên trong hòa bình, chúng tôi chưa từng nghe tiếng bom rơi hay trải qua những năm tháng thiếu thốn đến tận cùng. Những điều tưởng chừng rất bình thường như được đến trường, được theo đuổi ước mơ, được sống trong một đất nước yên bình, hóa ra lại là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của bao thế hệ đi trước.

“Câu chuyện thời hoa lửa” của bà Lý không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc dành cho thế hệ trẻ hôm nay. Hòa bình không tự nhiên mà có, độc lập không phải là điều hiển nhiên. Trách nhiệm của người trẻ không chỉ là ghi nhớ lịch sử, mà còn là sống xứng đáng với những hy sinh ấy – bằng cách học tập tốt, lao động nghiêm túc, sống nhân ái và có ích cho xã hội.

Thời hoa lửa đã lùi xa vào quá khứ, nhưng ngọn lửa yêu nước, tinh thần cống hiến và ý chí kiên cường của thế hệ cha anh vẫn cần được tiếp nối. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những con người đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn