CỰU TNXP NGUYỄN HOÀNG CƯ
CỰU TNXP NGUYỄN HOÀNG CƯ
Ông Nguyễn Hoàng Cư, sinh năm 1955, hiện đang sống tại ấp Căn Cứ, xã Vĩnh Phong, tỉnh An Giang. Bản thân sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chìm trong giai đoạn chiến tranh đầy khói lửa.
Mùa hè đỏ lửa năm 1970, ông vừa tòn 15 tuổi tham gia lực lượng cách mạng, lúc đó ông ở Hàng Gòn Kèo 1 tới năm 1972 (17 tuổi), ông chuyển quân, quân đội Tiểu đoàn 519 xác nhập qua Tiểu đoàn 207 xong đưa ông ra Đại đội 1 hòn Củ Tron.
Tới năm 1977, đơn vị rút ông về qua Campuchia khỏi Giang Thành, giữa tháng 4 năm đó ông đánh qua hang Thạch Động cùng các đồng đội đầy gian nan vất vả. Sau những trận đánh thắng đó, cấp trên điều chuyển ông về chi viện tiếp cho Tiểu đoàn 219 (ông nghĩ chưa dừng lại ở đó, ông trở ngược lại ở Xà Xía ( Cửa Khẩu Hà Tiên) tấn công qua Thạch Động, đánh trả lại địch, một chi đội xe tăng Quân khu chi viện và ngược lại cho tới 5 giờ chiều. Lúc này đây là quân của ông đã củng cố lại vùng đất Mũi Nai của Quân khu chi viện cho Tiểu đoàn 207.
Vào cuối năm 1979 ông được chỉ thị Quân khu đánh giải phóng Campuchia, chúng tôi nghe đến đây rất vui và niềm háo hức khi đất nước được giải phóng. Thì lúc đó ông cũng bị thương phần mềm và cấp trên đã đưa ông trở về quê hương, nơi ông sinh ra tại vùng quê yên bình.
Năm 1990, ông được phân công nhiệm vụ Trưởng ban nhân dân của ấp Cạnh Đền 2 lớn (khi chưa tách ra thành ấp Căn Cứ và Cạnh Đền 2 như hiện nay) và đến năm 1992, ông được điều chuyển công tác về xã, với nhiệm vụ là Xã Đội trưởng Vĩnh Phong (cũ). Đến năm 2002, ông được đi khám sức khỏe và điều chuyển công tác về làm Bí thư ấp Cạnh Đền 2 (lớn). Trong những giai đoạn ông đã trải qua, ông đã cống hiến hết mình cho Tổ quốc cho quê hương vì một tương lai tươi sáng hơn, vì một đất nước ấm no, hạnh phúc.
Hiện nay do một phần tuổi tác và vết thương chiến tranh ảnh hưởng nên ông được cấp trên cho nghỉ hưu, nhưng ông vẫn mang trên mình một vóc dáng của người lính “Bộ đội cụ Hồ” của những năm tháng ấy. Là một tấm gương sáng để chúng ta noi theo, không ngại hy sinh gian khó, lùi bước trước kẻ thù xâm lược, vì một tương lai tươi sáng hơn cho thế hệ mai sau. Đồng thời ông còn được tuyên dương là Bí thư chi đoàn vinh dự của ấp cho đến nay.
Qua lời kể của ông, chúng tôi cảm thấy rất tự hào về những năm tháng kháng chiến đó, và câu chuyện đó được viết tiếp một cách trọn vẹn hơn nữa với tiêu đề “Câu chuyện thời hoa lửa” ấy. Cuộc gặp gỡ giữa ông và chúng tôi, và câu chuyện về một thời hào hùng gian khổ ấy, để chúng ta biết được, có được hòa bình như hôm nay không phải dễ khi chống Mỹ cứu nước và giúp nước bạn Campuchia. Mỗi khi nhắc lại những câu chuyện ấy qua bao thế hệ đã đến và đi để trong mỗi chúng ta ghi lại giữa quá khứ và tương lai cho các thế hệ tuổi trẻ mai sau, luôn cố gắng học tập không ngại hy sinh gian khó, vì một tương lai tươi sáng hơn./.



