Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đại tá La Văn Cầu

Trong dòng chảy rực lửa của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, lịch sử dân tộc ta đã ghi dấu những cái tên không chỉ bằng chiến công, mà bằng cả máu thịt và lòng quả cảm vô song. Một trong những biểu tượng rạng ngời nhất cho ý chí sắt đá của tuổi trẻ Việt Nam chính là Anh hùng La Văn Cầu. Câu chuyện về người chiến sĩ trẻ với tinh thần quyết chiến, quyết thắng tại trận Đông Khê năm ấy đã trở thành một khúc tráng ca bất diệt, vang vọng trong tâm khảm của bao thế hệ thanh thiếu niên về một "thời

Cần Thơ11/03/2026Nguyễn Huỳnh Thiên Kim, Trường THPT Châu Văn Liêm (Đoàn phường Ninh Kiều)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy rực lửa của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, lịch sử dân tộc ta đã ghi dấu những cái tên không chỉ bằng chiến công, mà bằng cả máu thịt và lòng quả cảm vô song. Một trong những biểu tượng rạng ngời nhất cho ý chí sắt đá của tuổi trẻ Việt Nam chính là Anh hùng La Văn Cầu. Câu chuyện về người chiến sĩ trẻ với tinh thần quyết chiến, quyết thắng tại trận Đông Khê năm ấy đã trở thành một khúc tráng ca bất diệt, vang vọng trong tâm khảm của bao thế hệ thanh thiếu niên về một "thời hoa lửa" đầy hy sinh nhưng vô cùng oanh liệt.

Anh La Văn Cầu tên thật là Sầm

Phúc Hướng, sinh năm 1931 trong

một gia đình dân tộc Tày tại tỉnh

Cao Bằng. Lớn lên khi quê hương

bị giày xéo dưới gót giày viễn

chinh, ngọn lửa căm thù giặc đã

sớm rực cháy trong lòng người

thanh niên vùng cao ấy. Năm

1948, anh nhập ngũ khi mới tròn

17 tuổi, mang theo khát vọng giải phóng bản làng và niềm tin tuyệt đối vào sự lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ. Những ngày đầu quân ngũ, dù điều kiện thiếu thốn, anh đã rèn luyện cho mình một bản lĩnh can trường, sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách nghiệt ngã nhất.

Bước ngoặt huy hoàng và cũng đau thương nhất đến vào năm 1950, trong chiến dịch Biên giới Thu Đông lịch sử. Tại trận đánh đồn Đông Khê, tổ bộc phá của La Văn Cầu có nhiệm vụ phá hủy lô cốt kiên cố để mở đường cho quân ta tiến lên. Giữa làn mưa bom bão đạn bắn xối xả, anh bị trúng đạn, cánh tay phải gãy nát và đùi trái cũng bị thương nặng. Trong khoảnh khắc đau đớn tột cùng, khi cánh tay bị thương trở thành vật cản đường, người chiến sĩ trẻ đã đưa ra một yêu cầu chấn động: "Chặt hộ tôi cánh tay để tôi đi đánh giặc!". Lời khẩn cầu đanh thép ấy không chỉ làm lay động đồng đội mà còn làm rung chuyển cả chiến trường. Sau khi cánh tay phải không còn nữa, anh nén nỗi đau thấu xương, một tay ôm khối bộc phá 12kg băng qua lửa đạn để áp sát và giật kíp nổ phá tan lô cốt địch.

Tiếng nổ vang rền tại Đông Khê tối hôm đó không chỉ mở toang cửa ngõ chiến thắng cho quân ta, mà còn là lời khẳng định: không một sức mạnh khí tài nào có thể khuất phục được ý chí của một con người biết hy sinh vì nghĩa lớn. Với chiến tích phi thường ấy, năm 1952, anh vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Dù không hy sinh nơi trận địa, nhưng "cánh tay thép" của anh đã trở thành một phần máu thịt dâng hiến cho sự trường tồn của Tổ quốc.

Bài học từ anh dạy cho thế hệ học sinh lớp 10 chúng em rằng: sức mạnh thực sự của con người không nằm ở cơ bắp, mà nằm ở niềm tin và lý tưởng sống. Tinh thần La Văn Cầu không chỉ tồn tại trong khói lửa chiến tranh, mà còn cần thiết trong công cuộc chinh phục những "pháo đài" tri thức và những thử thách của cuộc sống hiện đại. Noi gương anh, chúng em nguyện rèn luyện một ý chí sắt đá, không lùi bước trước khó khăn. "Thời hoa lửa" đã qua đi, nhưng ngọn lửa từ anh hùng La Văn Cầu sẽ mãi là nguồn cảm hứng bất tận, nhắc nhở chúng em sống sao cho xứng đáng với cha ông, để cùng nhau viết tiếp những trang sử vàng xây dựng đất nước Việt Nam hùng cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn