Đại Tá Nguyễn Đức Phương: "Ông Chủ Lớn" Và Ký Ức Như Huyền Thoại
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ, có những chiến công không tiếng súng nhưng lại mang tầm vóc quyết định vận mệnh chiến trường. Câu chuyện về Đại tá Nguyễn Đức Phương — người được mệnh danh là "Ông chủ lớn" — là một minh chứng rực rỡ cho sự mưu trí và đức hy sinh thầm lặng của người lính Bộ đội Cụ Hồ.
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ, có những chiến công không tiếng súng nhưng lại mang tầm vóc quyết định vận mệnh chiến trường. Câu chuyện về Đại tá Nguyễn Đức Phương — người được mệnh danh là "Ông chủ lớn" — là một minh chứng rực rỡ cho sự mưu trí và đức hy sinh thầm lặng của người lính Bộ đội Cụ Hồ.
Tháng 7/1963, từ một Binh trạm trưởng tại Trường Sơn, ông Nguyễn Đức Phương nhận lệnh làm Đoàn trưởng Đoàn 763 sang Lào để tạo nguồn lương thực dự trữ cho bộ đội giải phóng miền Nam. Với số "vốn" ban đầu chỉ vỏn vẹn 30 con dao rựa và 10kg hạt giống rau, ông đã bắt đầu một hành trình không tưởng: biến những chiến sĩ thành những người làm kinh tế thực thụ để nuôi quân. Để thâm nhập sâu vào lòng địch khơi nguồn hàng, ông Phương đã xây dựng một lý lịch mới là một thương nhân Việt kiều giàu có sinh sống tại Sầm Nưa. Dưới danh xưng "Ông chủ lớn", ông đã thiết lập mạng lưới giao dịch với các thương nhân lớn tại Lào, Campuchia để thu mua lương thực, thuốc men, xăng dầu phục vụ chiến trường.
Cuộc đời hoạt động của ông gắn liền với mật danh K20 và tuyến đường C4 huyền thoại. Dưới sự chỉ đạo tài tình của ông, đơn vị đã dự trữ từ 100 tấn lên đến hàng ngàn tấn gạo, cung cấp cho khoảng 4 vạn cán bộ, chiến sĩ tại mặt trận Tây Nguyên trong suốt gần 7 năm ròng rã. Khi đối phương đến dò xét khả năng tiếp nhận hàng, ông tự tin tuyên bố: "Bao nhiêu Ông chủ lớn cũng mua hết!" để khẳng định vị thế và che mắt kẻ thù về thực lực của ta.
Dù từng nắm trong tay bạc triệu để phục vụ cách mạng, nhưng khi về hưu ở tuổi gần 70, tài sản quý giá nhất của ông chỉ là chiếc ba lô cũ và hai lưỡi rìu. Ông đã từ chối căn nhà được cấp tại Hà Nội để trở về sống cuộc đời bình dị của một lão nông tại vùng đất Quán Triều, Thái Nguyên. Khi ông nằm xuống, trong cơ thể vẫn còn mang 14 viên bom bi từ những ngày trực tiếp chỉ đạo vận chuyển hàng dưới làn mưa bom.
Đại tá Nguyễn Đức Phương không chỉ là một huyền thoại trong công tác hậu cần mà còn là biểu tượng của sự liêm khiết và lòng yêu nước cháy bỏng. Những câu chuyện về ông chính là "ngọn lửa" truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm và sự cống hiến cho Tổ quốc.


