Bài viết

Đại tướng Lê Văn Dũng

Đoạn văn là lời hồi tưởng giàu cảm xúc của một học sinh hôm nay khi nhìn về “thời hoa lửa” của cha ông, tiêu biểu qua cuộc đời người chiến sĩ – vị tướng Lê Văn Dũng. Từ một chàng trai mười tám tuổi rời quê hương Mỹ Tho ra trận, ông đã đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt bằng lòng yêu nước mãnh liệt, ý chí sắt đá và trái tim giàu yêu thương. Giữa bom đạn, ông không chỉ là người chỉ huy bản lĩnh mà còn là con người mang trong mình những ước mơ rất đỗi nhân văn về hòa bình, về tương lai củ

Cần Thơ23/12/2025Chi đoàn 11A11 (Trường THPT Bùi Hữu Nghĩa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đại tướng Lê Văn Dũng

LỬA TRONG MẮT NGƯỜI CHIẾN SĨ

Có những buổi chiều dừng chân bên dòng sông Tiền lộng gió, nhìn những cánh lục bình tím ngắt trôi lênh đênh về phía cửa biển, lòng tôi chợt thắt lại khi nghĩ về một thời đại mà cha ông mình đã sống. Thế hệ của tôi lớn lên khi đất nước đã im tiếng súng, chỉ biết về chiến tranh qua những trang sử thơm mùi mực mới hay những thước phim tư liệu đen trắng mờ nhòe. Nhưng có một cái tên, một cuộc đời đã bước ra từ những trang sử ấy, rực rỡ và ấm áp như một ngọn đuốc không bao giờ tắt: Đại tướng Lê Văn Dũng. Với tôi, cuộc đời ông không chỉ là một bảng vàng chiến công, mà là bài ca đẹp nhất về một "thời hoa lửa" - nơi mà cái chết cũng không thể làm phai mờ đi vẻ đẹp của thanh xuân.

Ngược dòng thời gian về năm 1963, khi ấy chàng thanh niên Lê Văn Dũng chỉ mới vừa tròn mười tám tuổi - cái tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi mà chúng tôi bây giờ vẫn còn đang mải mê với những kỳ thi, với những rung động đầu đời vụng dại. Nhưng ở thời điểm ấy, ông đã chọn cho mình một con đường khác: con đường ra trận.

Tôi cứ hình dung mãi hình ảnh cậu thiếu niên mảnh khảnh, nước da sạm nắng phù sa của vùng đất Mỹ Tho, vai đeo ba lô con cóc, tay nắm chặt nhành hoa tràm còn vương sương sớm. Ông đi vào cuộc chiến không phải bằng sự liều lĩnh nhất thời, mà bằng nỗi đau đau đáu khi chứng kiến quê hương bị giày xéo. Trong đôi mắt sáng quắc của người chiến sĩ trẻ năm ấy, tôi thấy có cả dòng sông Tiền hiền hòa và cả ngọn lửa căm hờn hừng hực. Đó chính là "đóa hoa nở trong lòng lửa đạn" đầu tiên: đóa hoa của lòng yêu nước nguyên sơ, mang vẻ đẹp mong manh của tuổi trẻ nhưng lại sở hữu sức sống mãnh liệt đến phi thường.

Chiến tranh trong văn học thường được tô hồng bởi những chiến thắng, nhưng với một học sinh đang tìm hiểu về lịch sử, tôi hiểu rằng "thời hoa lửa" khốc liệt đến nhường nào. Đó là những đêm trắng dưới chiến hào bùn lầy thụt quá gối, là mùi thuốc súng khét lẹt ám vào từng thớ thịt. Nếu ai hỏi tôi về khoảnh khắc nào rực lửa nhất trong cuộc đời binh nghiệp của Đại tướng, tôi sẽ nhắc về những ngày tháng tại "chảo lửa" Đường 9 Nam Lào năm 1971.

Tại đây, kẻ thù tung ra những quân bài chiến lược tham vọng nhất, biến vùng biên thùy thành vương quốc của bom đạn và máy bay B-52. Nhưng chính trong cái "túi lửa" ấy, bản lĩnh của người chỉ huy Lê Văn Dũng đã tỏa sáng như một "sợi thép nguội". Giữa khung cảnh hỗn mang của trận địa, tư duy của ông vẫn giữ được sự điềm tĩnh, sắc lạnh và chính xác đến kinh ngạc. "Sợi thép" ấy không dễ dàng bị bẻ cong bởi cường quyền, cũng không bị nung chảy bởi hỏa lực hạng nặng; nó được rèn luyện qua bao gian khổ để trở thành điểm tựa vững chãi cho cả đơn vị. Chiến thắng ấy minh chứng rằng: hoa hồng có thể héo úy dưới chân bom, nhưng bông hoa của ý chí cách mạng thì càng gặp lửa lại càng rực rỡ.

Nhưng bài văn này sẽ thiếu sót nếu tôi chỉ nói về súng đạn. "Thời hoa lửa" của Đại tướng còn có cả những nốt trầm đầy chất thơ. Đó là tình đồng đội chia nhau nửa bát cơm chạy giặc, là chiếc áo trấn thủ nhường nhau lúc gió lùa. Tôi thích tưởng tượng cảnh Đại tướng ngồi tĩnh lặng giữa rừng khuya, nhìn lên bầu trời sao lấp lánh qua kẽ lá rừng tràm. Ở đó, ông thấy hình bóng của mẹ, của quê hương, của một tương lai mà trẻ em được đến trường thay vì phải xuống hầm trú ẩn. Chính những mộng mơ lãng mạn ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho người lính vượt qua sự tàn khốc. Hóa ra, lòng quả cảm không đến từ sự khô khan, mà đến từ những trái tim biết yêu thương và biết rung động trước cái đẹp. Mỗi đồng đội ngã xuống là một vết sẹo trong tim ông, nhưng cũng là một ngọn lửa thổi bùng thêm quyết tâm phải giành bằng được độc lập cho dân tộc.

Trở về với hiện tại, Đại tướng Lê Văn Dũng giờ đây đã là một vị tướng tóc đã bạc màu mây trời, nhưng tinh thần của "thời hoa lửa" năm xưa vẫn vẹn nguyên trong từng lời nói, cử chỉ của ông. Với thế hệ học sinh lớp 11 chúng tôi, ông không phải là một tượng đài xa xôi, mà là một người thầy, một người ông mẫu mực.

Cuộc đời ông dạy tôi rằng: Thanh xuân không đo bằng số năm chúng ta sống, mà đo bằng những giá trị chúng ta hiến dâng. "Thời hoa lửa" không nhất thiết phải có bom rơi đạn lạc, mà nó hiện hữu trong mỗi chúng ta khi ta biết sống hết mình vì một lý tưởng cao đẹp. Gấp lại những trang sử về Đại tướng, tôi nghe vang vọng đâu đây tiếng bước chân hành quân của một thế hệ anh hùng. Tôi tự nhủ với lòng mình rằng: chúng tôi - những người trẻ của thế kỷ 21- sẽ không để ngọn lửa ấy tắt đi. Chúng tôi sẽ học tập, lao động và giữ gìn màu xanh của đất nước này bằng chính ngọn lửa từ trái tim mình, ngọn lửa đã từng cháy rực trong đôi mắt người chiến sĩ Lê Văn Dũng năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn