Bài viết

ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP VỚI THÁI NGUYÊN (CHƯƠNG 2 – PHẦN 5): NGHĨA TÌNH NƠI BẢN LÀNG VIỆT BẮC

Giữa hai chiến dịch lớn, vẫn có những khoảng lặng để vị Tổng Tư lệnh trở về với bản làng, với đồng bào Tày, Nùng, Dao – những người đã âm thầm nuôi giấu cả một bộ máy chỉ huy kháng chiến.

Thái Nguyên05/07/2026Chi đoàn trường THCS Phúc Trìu (Chi đoàn trường THCS Phúc Trìu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP VỚI THÁI NGUYÊN (CHƯƠNG 2 – PHẦN 5): NGHĨA TÌNH NƠI BẢN LÀNG VIỆT BẮC

Trong những năm tháng đóng quân tại Định Hóa, mối quan hệ giữa Đại tướng Võ Nguyên Giáp với đồng bào các dân tộc nơi đây không đơn thuần là quan hệ giữa người chỉ huy và hậu phương, mà là một sự gắn bó máu thịt được vun đắp qua từng bữa cơm, từng đêm trú ẩn dưới mái nhà sàn. Khắp vùng ATK Định Hóa, những địa danh như Tỉn Keo, Khuôn Tát, Nà Mòn, Thẩm Khen, Khau Tý, Bảo Biên, Thẩm Tắng… đều gắn liền với dấu chân của các đồng chí lãnh đạo Trung ương như Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Tôn Đức Thắng, Võ Nguyên Giáp, Hoàng Quốc Việt, cùng sự chở che bền bỉ của đồng bào Tày, Nùng, Dao trong suốt cuộc kháng chiến trường kỳ.

Sự ủng hộ ấy không chỉ dừng lại ở việc che giấu cán bộ hay cung cấp lương thực. Đồng bào Định Hóa còn trực tiếp tham gia sản xuất vũ khí thô sơ, rèn sửa súng đạn cho bộ đội, dệt lụa may cờ Tổ quốc để treo trong các cuộc mít tinh, đóng góp cho các cuộc kháng chiến từ những năm giành chính quyền cho đến tận ngày toàn thắng năm 1954. Mỗi nếp nhà, mỗi con suối, mỗi tên núi ở Định Hóa đều thấm đẫm những câu chuyện về tình quân dân gắn bó không thể tách rời.

Chính từ những năm tháng sống giữa lòng dân ấy, Đại tướng Võ Nguyên Giáp càng thấu hiểu sâu sắc chân lý “dân là gốc” – rằng không có sự che chở, nuôi dưỡng của nhân dân các dân tộc Việt Bắc, không thể có một Bộ Tổng Tư lệnh đứng vững giữa vòng vây phong tỏa của thực dân Pháp trong suốt sáu năm liền. Bài học ấy không chỉ định hình phong cách chỉ huy của ông trong những chiến dịch tiếp theo, mà còn trở thành một phần cốt lõi trong tư duy chiến tranh nhân dân của toàn quân, toàn dân ta.

Thái Nguyên, bằng chính sự đùm bọc giản dị mà bền bỉ ấy, đã tự khẳng định vị thế của một căn cứ địa vững chắc – nơi không chỉ có núi cao rừng thẳm che chở, mà quan trọng hơn cả là có triệu trái tim của đồng bào các dân tộc luôn hướng về cách mạng, về Bác Hồ, về Bộ Tổng Tư lệnh đóng giữa lòng quê hương mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP VỚI THÁI NGUYÊN (CHƯƠNG 2 – PHẦN 5): NGHĨA TÌNH NƠI BẢN LÀNG VIỆT BẮC | Câu chuyện thời hoa lửa