ĐẶNG ĐỨC SONG – DŨNG SĨ ĐỒI XANH
Nguyễn Thị Hiền Thảo
Trong bức tranh tráng lệ của Chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy, mỗi mảnh đất, mỗi đồi cao đều in hằn dấu chân và máu xương của những người con quả cảm. Sinh ra trên mảnh đất Nam Sách giàu truyền thống, người thanh niên Đặng Đức Song đã sớm nếm trải nỗi đau mất tự do khi bị thực dân Pháp bắt đi phu, ép buộc xây dựng các đồn bốt cai trị. Chính thực cảnh tàn khốc ấy đã hun đúc nên trong ông ngọn lửa cách mạng sục sôi. Từ những ngày đầu gia nhập Đội Thiếu niên quyết tử rồi tham gia du kích địa phương, ông chính thức bước vào đời binh nghiệp năm 1952, nhận nhiệm vụ mở đường, làm liên lạc và cùng đồng đội trong Trung đoàn 98, Đại đoàn 316 tiến về chiến trường Điện Biên Phủ khốc liệt.
Giữa chảo lửa Điện Biên, trận phòng ngự 32 ngày đêm tại Đồi Xanh đã trở thành một mốc chói lọi trong cuộc đời chiến đấu của ông. Trước cơn mưa bom bão đạn cày xới khiến cỏ cây cháy rụi và đất đá nhuộm đỏ máu đồng đội, Đặng Đức Song cùng tổ chiến đấu 24 người vẫn kiên cường bám bám bốt. Đến khi thương vong đè nặng, chỉ còn lại ông và một đồng đội giữa hầm ngầm, hai người chiến sĩ trẻ vẫn vắt cạn sức lực, nương tựa vào nhau để đập tan liên tiếp các đợt đợt tiến công gầm rú của kẻ thù. Ý chí sắt đá ấy không chỉ giữ vững trận địa mà còn khiến Chính ủy Chu Huy Mân cảm động, quyết định trao tặng danh hiệu "Dũng sĩ Đồi Xanh" cho cả tập thể 24 người anh hùng.
Không dừng lại ở đó, tinh thần dũng cảm của Đặng Đức Song tiếp tục rực sáng qua từng trận đánh chiếm Đồi C1, C2 và Đồi Mâm Xôi. Dù từng bị đất đá vùi lấp đến ngất đi vì đạn pháo, ông vẫn gạt bùn đất đứng dậy, lăn xả vào dải đất giành giật từng thước hào với địch. Ông dũng cảm bò qua tầm đạn ném lựu đạn tiêu diệt các ổ trung liên, mở đường cho đơn vị xông lên và giải cứu đồng đội khỏi vùng nguy hiểm. Đáng kính hơn cả là hình ảnh người chiến sĩ ấy suốt ba ngày đêm ngâm mình trong đường hào ngập bùn đến bụng, bất chấp mưa đạn dày đặc để dẫn đường cho Đại đội trưởng nghiên cứu phương án tác chiến, rồi ngậm ngùi cõng người chỉ huy đã anh dũng hy sinh trở về tuyến sau trong niềm đau thương vô hạn.
Khi tiếng súng chiến trường khép lại, Đặng Đức Song vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân vào năm 1956. Không ngủ quên trên chiến công, ông tiếp tục dấn thân trên con đường tri thức, thi đỗ Đại học Bách Khoa và đem trí tuệ cống hiến cho Nhà máy Thông tin M1, giữ cương vị Giám đốc suốt nhiều năm gian khó. Trở về đời thường với quân hàm Đại tá, ông lại tiếp tục cống hiến trọn vẹn tâm huyết cho công tác Mặt trận và Hội Cựu chiến binh địa phương. Cho đến khi trút hơi thở cuối cùng ở tuổi 89, cuộc đời của "Dũng sĩ Đồi Xanh" Đặng Đức Song vẫn là một tượng đài đẹp đẽ về lòng trung thành, tình đồng đội thiêng liêng và phẩm chất cao quý của Anh bộ đội Cụ Hồ.


