ĐẶNG THỊ ÉN - MỘT THỜI “NGHE MỆNH LỆNH LÀ ĐI
ĐẶNG THỊ ÉN - MỘT THỜI “NGHE MỆNH LỆNH LÀ ĐI
ĐẶNG THỊ ÉN - MỘT THỜI “NGHE MỆNH LỆNH LÀ ĐI”

Cuộc đời bà là câu chuyện của cả một thế hệ đã gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường. Sinh năm 1945 trên vùng đất Điện Bàn đầy khói lửa, bà lớn lên trong những năm tháng quê hương oằn mình vì chiến tranh. Bom đạn cày nát ruộng đồng, những mái nhà đổ sập trong khói lửa, tiếng khóc của những cuộc chia ly dường như trở thành điều quá quen thuộc. Giữa những mất mát ấy, cô gái trẻ Đặng Thị Én sớm chọn con đường đi theo cách mạng với khát vọng duy nhất là đất nước phải được hòa bình.
Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bà tham gia lực lượng du kích địa phương rồi làm giao liên, vận chuyển tài liệu và dẫn đường cho cán bộ hoạt động bí mật trong vùng địch kiểm soát. Công việc âm thầm nhưng luôn cận kề hiểm nguy. Có những đêm bà phải băng qua cánh đồng vừa bị bom cày xới, lội giữa màn đêm đặc quánh khói súng, phía xa là ánh pháo sáng xé ngang bầu trời. Mỗi chuyến đi đều là một lần bước qua ranh giới của sự sống và cái chết.
Năm 1966, bà kết hôn với một cán bộ cách mạng. Một năm sau, bà sinh đôi hai người con trai. Giữa chiến tranh, hạnh phúc của người phụ nữ trẻ khi ấy chỉ đơn giản là được nhìn chồng con bình an bên mình. Nhưng chiến tranh vốn chưa bao giờ dịu dàng với những con người sống trong thời loạn lạc.
Trong lần trở về thăm vợ con mới sinh, chồng bà bị địch phục kích và sát hại ngay trước cửa nhà. Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai thì hai đứa con trai sinh đôi cũng lần lượt qua đời khi còn chưa đầy tháng tuổi. Chỉ trong một thời gian ngắn, người phụ nữ ấy mất đi cả chồng lẫn con là những người thân yêu nhất của cuộc đời mình.
Có lẽ không lời nào có thể diễn tả hết nỗi đau của một người mẹ trẻ khi phải ôm nỗi mất mát quá lớn giữa thời chiến. Nhưng cũng chính từ tận cùng đau thương ấy, Đặng Thị Én đã đứng dậy, tiếp tục cầm súng chiến đấu. Bởi với bà khi ấy, nếu mình ngã xuống trong tuyệt vọng thì những người đã hy sinh sẽ càng đau lòng hơn.
Năm 1968, dù còn suy kiệt sau biến cố gia đình, bà vẫn xin quay trở lại chiến trường. Những năm tháng ấy, bà nhận nhiều nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm là vận chuyển tài liệu mật, đưa đón cán bộ, hoạt động bí mật giữa vòng vây truy lùng gắt gao của địch. Có lần bà bị bắt giữ khi đang mang theo mật mã tác chiến quan trọng, bà đã nuốt toàn bộ mảnh giấy chứa thông tin vào bụng ngay trước mặt quân địch để bảo vệ tổ chức. Sau đó là những ngày bị tra tấn dã man. Đòn roi, điện giật, những trận đánh đến ngất lịm,…tất cả đều trút xuống thân thể nhỏ bé của người nữ chiến sĩ ấy. Nhưng suốt những tháng ngày bị giam cầm, bà vẫn không khai ra nửa lời. Ý chí của người phụ nữ năm ấy dường như còn mạnh hơn cả nỗi đau thể xác.
Chiến tranh kết thúc, bà trở về với cuộc sống đời thường giản dị. Không kể nhiều về chiến công của mình, bà sống lặng lẽ trong căn nhà nhỏ, ngày ngày chăm sóc mẹ chồng và thờ cúng chồng con đã khuất. Trong ký ức của người nữ anh hùng ấy, những năm tháng hoa lửa chưa bao giờ phai nhạt. Đó là ký ức về đồng đội, về những người đã gửi lại tuổi đôi mươi nơi chiến trường để đất nước có được hòa bình hôm nay.
Cuộc đời của Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Đặng Thị Én không chỉ là câu chuyện về một người phụ nữ đi qua chiến tranh bằng lòng quả cảm phi thường, mà còn là biểu tượng đẹp của sự hy sinh và lòng yêu nước của cả một thế hệ Việt Nam anh hùng. Những con người đã lặng lẽ dành cả tuổi xuân, hạnh phúc và cả những điều quý giá nhất của cuộc đời mình để đổi lấy hai tiếng “hòa bình” cho dân tộc hôm nay.

Bà Đặng Thị Én cùng đồng đội trở lại nhà lao Hội An, nơi từng bị địch giam giữ và tra tấn



