Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đặng Thùy Trâm (1)

Đặng Thùy Trâm sinh ra trong một gia đình có truyền thống ngành y và giáo dục. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966, thay vì chọn một cuộc sống bình yên giữa lòng thủ đô, người con gái Hà thành nhỏ nhắn, mang trong mình tâm hồn nhạy cảm của một trí thức, đã tình nguyện viết đơn xin vào chiến trường miền Nam – nơi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt nhất.

Cần Thơ09/04/2026Võ Thị Tuyết Ngọc - Chi đoàn Trường Tiểu học Trần Quốc Toản (Đoàn phường Ninh Kiều)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đặng Thùy Trâm sinh ra trong một gia đình có truyền thống ngành y và giáo dục. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966, thay vì chọn một cuộc sống bình yên giữa lòng thủ đô, người con gái Hà thành nhỏ nhắn, mang trong mình tâm hồn nhạy cảm của một trí thức, đã tình nguyện viết đơn xin vào chiến trường miền Nam – nơi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt nhất.

Năm 1967, chị vượt dãy Trường Sơn vào đến Quảng Ngãi. Tại đây, chị được phân công phụ trách bệnh xá huyện Đức Phổ – năm vùng đất được mệnh danh là "vành đai lửa". Trong những năm tháng ấy, bệnh xá không phải là những tòa nhà kiên cố, mà là những lán trại tạm bợ ẩn mình dưới tán rừng, thường xuyên phải di chuyển để tránh những trận càn quét và bom dội của kẻ thù.

"Thời hoa lửa" của bác sĩ Thùy Trâm không chỉ là những ca phẫu thuật dưới ánh đèn dầu trong tiếng bom gầm rú, mà còn là cuộc đấu tranh tâm lý bền bỉ của một tâm hồn yêu hòa bình giữa hiện thực tàn khốc. Trong cuốn nhật ký huyền thoại của mình, chị đã ghi lại những khoảnh khắc nghẹt thở khi phải giành giật sự sống cho thương binh trong điều kiện thiếu thốn thuốc men trầm trọng. Có những lúc chị đau đớn đến thắt lòng khi chứng kiến những người đồng chí trẻ tuổi ngã xuống ngay trên tay mình mà không thể cứu chữa.

Ngày 22/06/1970, trong một trận càn lớn của quân đội Mỹ vào khu căn cứ, để bảo vệ các thương binh và đồng đội, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã một mình ở lại chặn địch. Chị đã ngã xuống khi tuổi đời mới chỉ vừa 28, trên tay vẫn còn cầm chắc khẩu súng để bảo vệ lý tưởng và đồng đội của mình

Cuốn nhật ký của chị sau đó bị một lính Mỹ tính đốt bỏ, nhưng một sĩ quan quân đội Mỹ khi đó là Frederic Whitehurst đã ngăn lại vì câu nói của người phiên dịch: "Đừng đốt nó, trong đó đã có lửa sẵn rồi". Cuốn nhật ký ấy đã chu du nửa vòng trái đất suốt 35 năm trước khi trở về với gia đình chị và lay động hàng triệu trái tim người Việt cũng như bạn bè quốc tế.

Đọc những dòng nhật ký và tìm hiểu về cuộc đời của liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, em không khỏi bàng hoàng và xúc động trước một "tâm hồn thép" ẩn sau vẻ ngoài dịu dàng của một nữ bác sĩ.

Điều khiến em cảm phục nhất chính là sự lựa chọn của chị. Giữa cái sống và cái chết, giữa sự an nhàn và gian khổ, chị đã chọn dấn thân. Chị không chỉ chữa trị vết thương trên thân thể cho thương binh mà còn sưởi ấm tâm hồn họ bằng tình thương của một người chị, người em. Cuộc đời chị chính là minh chứng rõ nét nhất cho câu nói: "Hạnh phúc là sự hy sinh".

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện về bác sĩ Thùy Trâm vẫn luôn là ngọn đuốc sáng. Nó nhắc nhở chúng em rằng, hòa bình mà chúng em đang tận hưởng hôm nay được đổi bằng máu xương và tuổi xuân của những người đi trước. Từ gương sáng của chị, em tự hứa với bản thân sẽ luôn sống có lý tưởng, nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức để góp phần xây dựng quê hương, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của thế hệ "thời hoa lửa".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn