Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đặng Thùy Trâm (6)

Đặng Thùy Trâm (1942 – 1970) là một nữ bác sĩ, liệt sĩ tiêu biểu trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Chị sinh ra tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam công tác, trực tiếp chữa bệnh, cứu chữa thương binh trong điều kiện vô cùng gian khổ và thiếu thốn. Một buổi tối, trong không gian yên tĩnh, tôi mở đọc những trang nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Không phải là những lời hô hào lớn lao, cũng không phải những câu chữ

Cần Thơ01/04/2026Chi đoàn trường THCS Thới Bình (Đoàn phường Ninh Kiều)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đặng Thùy Trâm (1942 – 1970) là một nữ bác sĩ, liệt sĩ tiêu biểu trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Chị sinh ra tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam công tác, trực tiếp chữa bệnh, cứu chữa thương binh trong điều kiện vô cùng gian khổ và thiếu thốn. Một buổi tối, trong không gian yên tĩnh, tôi mở đọc những trang nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Không phải là những lời hô hào lớn lao, cũng không phải những câu chữ mang tính khẩu hiệu. Chỉ là những dòng viết rất thật, rất đời: nhớ mẹ, nhớ nhà, có lúc mệt mỏi, có lúc yếu lòng… nhưng rồi vẫn tiếp tục.

Chính sự giản dị ấy lại khiến tôi bất ngờ. Bởi trước đây, tôi luôn nghĩ rằng những người anh hùng phải là những con người phi thường, mạnh mẽ đến mức không biết mệt, không biết sợ. Nhưng qua từng trang nhật ký, tôi nhận ra: họ cũng là những con người rất đỗi bình thường. Họ cũng có nỗi nhớ, có những phút giây chông chênh, có những lúc muốn được trở về bên gia đình. Nhưng điều làm nên sự khác biệt không phải là việc họ không yếu lòng…mà là dù yếu lòng, họ vẫn không dừng lại. Giữa chiến tranh ác liệt, khi cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, chị vẫn miệt mài chữa bệnh, cứu người. Mỗi ngày trôi qua là một cuộc chạy đua với thời gian, với bom đạn, với chính giới hạn của bản thân. Vậy mà chị vẫn sống trọn vẹn, vẫn giữ cho mình niềm tin, lý tưởng và tình yêu với cuộc đời.

Tôi khép lại cuốn nhật ký, nhưng những dòng chữ ấy dường như vẫn còn vang vọng trong tâm trí. Tôi nghĩ về bản thân mình. Tôi đang sống trong hòa bình, có đầy đủ điều kiện để học tập và phát triển. Thế nhưng, có những lúc tôi lại sống hời hợt, dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn, dễ bị cuốn vào những điều vô nghĩa mà quên mất giá trị của thời gian và cuộc sống.

So với chị, tôi thấy mình còn thiếu rất nhiều. Không phải là thiếu điều kiện, mà là thiếu ý chí. Không phải là thiếu cơ hội, mà là thiếu sự kiên trì và bản lĩnh.

Và rồi, có một câu nói cứ ở lại trong tôi, như một lời nhắc nhở không thể quên:

“Đời phải trải qua giông tố, nhưng không được cúi đầu trước giông tố.” Câu nói ấy không chỉ là lời của riêng chị, mà còn là thông điệp dành cho tất cả chúng ta hôm nay. Bởi trong cuộc sống, ai cũng sẽ có những khó khăn, những thử thách, những “giông tố” của riêng mình. Nhưng điều quan trọng là cách ta đối diện với nó. Ta có thể mệt mỏi, có thể chùn bước trong giây lát, nhưng không được phép đầu hàng.

Những trang nhật ký của Đặng Thùy Trâm đã khép lại theo năm tháng. Nhưng giá trị của nó thì chưa bao giờ kết thúc. Nó vẫn âm thầm tiếp thêm sức mạnh cho những người đang sống hôm nay – trong đó có tôi. Để tôi hiểu rằng: sống không chỉ là tồn tại, mà là sống có ý nghĩa, có trách nhiệm, và không cúi đầu trước bất kỳ giông tố nào của cuộc đời.

Nhật kí Đặng Thùy Trâm và tôi - Tin tức

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn