Bài viết

Đặng Thùy Trâm - Bản tình ca bất tử giữa đại ngàn Đức Phổ

Tây Ninh08/05/2026Trường THPT Đông Thạnh (Trường THPT Đông Thạnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trường: THPT Đông Thạnh Tên: Ngô Trần Ngọc Uyên Lớp :10a12 Đặng Thùy Trâm - Bản tình ca bất tử giữa đại ngàn Đức Phổ 1. Chuyện kể về một đóa hướng dương luôn quay về phía sự sống. Đặng Thùy Trâm ( 1942-1970 ) là một trong những biểu tượng đẹp đẽ của thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời kì kháng chiến chống Mỹ. Chị sinh năm 1942 tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức. Tốt nghiệp Đại học Y khoa, thay vì chọn cuộc sống ổn định nơi thành phố, chị đã tình nguyện vào chiến trường miền Trung đầy khốc liệt để làm bác sĩ, cứu chữa thương binh và đồng bào. Những năm tháng ở chiến trường Quảng Ngãi là chuỗi ngày gian khổ nhưng cũng rực sáng lý tưởng. Trong hoàn cảnh thiếu thốn thuốc men, bom đạn luôn rình rập, chị vẫn kiên cường bám trụ, hết lòng vì người bệnh. Không chỉ là một bác sĩ tận tụy, Đặng Thùy Trâm còn là một con người giàu cảm xúc. Điều đó được thể hiện rõ trong cuốn nhật ký chị viết từ năm 1968 đến 1970. Những trang viết chân thành, giản dị mà sâu sắc đã ghi lại cuộc sống chiến trường khắc nghiệt, nỗi nhớ gia đình, tình yêu đất nước và khát vọng sống mãnh liệt của một người trẻ. Ngày 22/6/1970, chị anh dũng hi sinh khi mới 27 tuổi. Sự ra đi của chị để lại niềm tiếc thương vô hạn, nhưng cũng làm sáng lên một tấm gương cao đẹp về lòng yêu nước và tinh thần cống hiến. Đặc biệt, cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” sau này được tìm thấy và công bố đã gây xúc động mạnh mẽ, giúp thế hệ hôm nay hiểu hơn về sự hi sinh thầm lặng mà vĩ đại của lớp người đi trước. Cuộc đời của Đặng Thùy Trâm tuy ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa. Chị không chỉ là một liệt sĩ, một bác sĩ, mà còn là biểu tượng của lý tưởng sống cao đẹp: sống hết mình vì Tổ quốc, vì con người. Câu chuyện về chị nhắc nhở mỗi chúng ta trân trọng hòa bình hôm nay và sống sao cho xứng đáng với những hi sinh ấy. 2. Cảm nhận của thế hệ "Hoa đỏ" hôm nay Đọc những trang nhật ký của chị Đặng Thùy Trâm giữa những ngày tháng học trò êm đềm, em bỗng thấy lòng mình chùng xuống bởi một câu hỏi: "Nếu đặt mình vào hoàn cảnh của chị ngày ấy, liệu mình có đủ can trường như thế?" Khát vọng sống phi thường trong nghịch cảnh: Điều khiến em xúc động nhất không chỉ là lòng dũng cảm của một chiến sĩ, mà là tâm hồn của một người phụ nữ. Chị yêu hoa, yêu âm nhạc, hay mơ mộng và đôi khi cũng biết yếu lòng, biết nhớ nhà da diết. Nhưng chính cái "tôi" nhạy cảm ấy đã hun đúc nên một cái "ta" chung vô cùng lớn lao. Chị dạy em rằng: Lòng yêu nước không phải là điều gì đó cao siêu, nó bắt đầu từ tình yêu con người và khao khát được chữa lành những nỗi đau. Giá trị của những "ngày không tiếng súng": Thế hệ chúng em sinh ra khi đất nước đã im tiếng bom, nơi "hoa đỏ" chỉ còn là màu của hoa phượng vĩ sân trường hay màu khăn quàng đỏ. Thế nhưng, câu chuyện của chị Thùy Trâm đã nhắc nhở em rằng, màu đỏ ấy còn là màu máu của những người chị, người anh đã nằm lại ở tuổi thanh xuân đẹp nhất. Sự hy sinh của chị không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu cho cuộc sống hòa bình mà chúng em đang thừa hưởng. Hành động của tuổi trẻ thời đại mới: Tham gia chương trình "Câu chuyện thời hoa đỏ", em tự hứa với bản thân sẽ không để những năm tháng thanh xuân của mình trôi đi trong vô nghĩa. Nếu chị Thùy Trâm đã dùng cả mạng sống để bảo vệ từng hơi thở của thương binh, thì chúng em – những học sinh THPT hôm nay – phải dùng tri thức và lòng nhân ái để xây dựng đất nước. "Chiến trường" của chúng em bây giờ là những kỳ thi, là cuộc chiến với sự thờ ơ và những cám dỗ đời thường. "Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố." Câu châm ngôn ấy của chị sẽ mãi là ngọn hải đăng soi sáng cho lý tưởng của em. Em xin nghiêng mình trước hương hồn chị – người bác sĩ mang trái tim không biết mỏi, đóa hoa thép mãi mãi tỏa hương giữa đại ngàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn