Đặng Thùy Trâm - Ngọn lửa tuổi 20
Đặng Thùy Trâm - Ngọn lửa tuổi 20
Trong thời kì hoa lửa, ngoài những con người cầm sung luôn chiến đấu hết mình để dành lại độc lập tự do cho đất nước, còn có những vị lương y không màn tính mạng xung phong phong ra chiến trường để chữa trị cho các chiến sĩ bị thương. Những con người ấy là những con người thầm lặng, cống hiến tài năng và sức lực của mình trong điều kiện thiếu thốn,…nhưng vẫn luôn cống hiến hết mình. Một trong những vị lương y ấy có thể kể đến là bác sĩ Đặng Thùy Trâm.
Đặng Thùy Trâm tên khai sinh là Đặng Thị Tịnh Thủy, sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Huế nhưng lớn lên tại Hà Nội trong một gia đình giàu tri thức. Chị là con của bác sĩ Đặng Ngọc Khuê và giảng viên Dược khoa Doãn Ngọc Trâm. Với thành tích học tập tốt và hoạt động xuất sắc, chị được trường Đại học Y khoa Hà Nội cho tốt nghiệp sớm hơn một năm với tấm bằng tốt nghiệp hạng ưu. Sauk hi tốt nghiệp, dù có thể tìm được một công việc tốt theo ngành nghề chị theo học tại Hà Nội, nhưng theo tiếng gọi con tim, chị tình nguyện vượt Trường Sơn công tác tại chiến trường Quãng Ngãi
Năm 1966, chị xung phong vào công tác ở chiến trường B,tham gia Quân đội Nhân dân Việt Nam với tư cách là bác sĩ quân y. Tháng 3 năm 1967, Đặng Thùy Trâm vào đến chiến trường Quãng Ngãi và được phân công về phụ trách bệnh viện huyện Đức Phổ. Với những cống hiến của mình, ngày 27 tháng 9 năm 1968, Đặng Thùy Trâm được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.
Trong khoảng thời gian công tác, chị cùng với các đồng nghiệp của mình cứu chữa cho hang nghìn chiến sĩ và người dân ở Đức Phổ; khi máy bay B-52 thả bom dày đặc, chị cùng đồng đội dời viện qua 15 điểm bằng cách đào hầm, xây dựng lán dã chiến; thức trắng đêm để tiếp tục cứu người. 14 người thủy thủ tàu không số 643 gọi chị là “Thiên thần áo trắng” khi họ được chị nhường phần cơm gạo trắng, một món ăn hiếm hoi lúc bấy giờ.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một chuyến công tác từ núi Ba Tơ về đồng bằng, Đặng Thùy Trâm bị lính Mỹ phục kích và đã ngã xuống khi chỉ còn 5 tháng nữa là chị bước sang tuổi 28. Đặng Thùy Trâm đã ngoan cường chiến đấu như người mà chị tửng ngưỡng mộ - Mariuyt của “Ga-vơ-rốt trên chiến lũy thành Paris”.
Sau khi phục kích, một người lính Mỹ - Fredric Whitehurst, đã tìm thấy một cuốn sổ tay được bọc bằng vải và định châm lửa đốt nhưng người thông dịch đã cản lại: “Đừng đốt, bên trong đã có lửa”. Người lính Mỹ ấy đã nghe lời, không đốt quyển sổ tay ấy và mang theo về Mỹ khi hết thời gian phục vụ ở Việt Nam. Đó là quyển nhật kí của một thiếu nữ, một nữ chiến sĩ, một vị lương y: Đặng Thùy Trâm.
Năm 2005, quyển nhật kí của chị được trao trả về cho gia đình, sau đó được biên tập và xuất bản thành sách “Nhật kí của Đặng Thùy Trâm”. Quyển sách ấy giúp tên tuổi của người bác sĩ trẻ được biết đến rộng rãi hơn. Nhật kí cũng được chuyển thể thành phim “Đừng đốt” ra đời năm 2009.
Trong nhật kí, chị đã dự đoán được cái chết của mình và chị ko ân hận vì điều đó, chị đã viết:
“…Ngày mai trong tiếng ca khải hoàn sẽ không có con đâu. Con tự hào vì đã dâng trọn đời mình cho Tổ quốc. Dĩ nhiên con cũng cay đắng vì không được sống tiếp cuộc sống hòa bình hạnh phúc mà mọi người trong đó có con đã đổ máu xương để giành lại. nhưng có gì đâu, hang triệu người như con đã ngã xuống mà chưa hề được hưởng lấy một ngày hạnh phúc, cho nên có ân hận gì đâu!”.
Đặng Thùy Trâm đã thể hiện một tình người gắn với lí tưởng sống, lẽ sống của cuộc đời chị. Tuy là một bác sĩ nhưng chị đã anh dũng hi sinh như một người chiến sĩ chiến đấu bằng cây súng trên tay tới hơi thở cuối cùng.
Câu chuyện của chị không chỉ là một hối ức cuả quá khứ,mà còn là một bài học đáng giá cho thế hệ mai sau.


