Đặng Thùy Trâm – Người bác sĩ trẻ giữa chiến trường
Trong chiến tranh, những người cầm súng chiến đấu không phải là những người duy nhất đối mặt với hiểm nguy. Các bác sĩ, y tá cũng phải sống giữa bom đạn để cứu chữa thương binh. Đặng Thùy Trâm là một trong những người như vậy.
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp ngành y, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam.
Năm 1967, chị được phân công làm bác sĩ tại một bệnh xá ở Đức Phổ, Quảng Ngãi.
Chiến trường vô cùng khốc liệt. Bệnh xá thường xuyên phải di chuyển để tránh bom đạn. Những người bị thương được đưa về trong tình trạng nguy kịch. Có những ngày, Đặng Thùy Trâm gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Chị vừa khám chữa bệnh, vừa chăm sóc thương binh và động viên những người lính đang đau đớn.
Đối với chị, mỗi người thương binh đều là một người cần được cứu chữa. Chị ghi lại những suy nghĩ, những câu chuyện về cuộc sống chiến trường trong cuốn nhật ký của mình.
Trong những trang nhật ký ấy có nỗi nhớ gia đình, tình yêu quê hương, những phút giây buồn bã và cả những lúc chị tự động viên bản thân phải tiếp tục.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi đang trên đường làm nhiệm vụ. Chị mới 27 tuổi.
Sau này, cuốn nhật ký của chị được tìm thấy và trở về Việt Nam. Những trang viết chân thành ấy khiến nhiều người xúc động bởi chúng cho thấy một người trẻ giữa chiến tranh vẫn giữ được tình yêu thương, lòng nhân ái và niềm tin.
Đặng Thùy Trâm không phải là một người lính trực tiếp cầm súng ngoài chiến trường. Vũ khí của chị là kiến thức y khoa, đôi bàn tay và trái tim của một người thầy thuốc.
Chị đã dùng những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để cứu chữa những người đang chiến đấu vì đất nước.
Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm nhắc chúng ta rằng sự cống hiến cho Tổ quốc có nhiều hình thức, và lòng nhân ái trong những năm tháng chiến tranh cũng là một sức mạnh lớn lao.


