Đánh địch từ trong lòng địch
Rừng Sác là khu rừng nguyên sinh ngập mặn thuộc huyện Cần Giờ, TP Hồ Chí Minh. Trong cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, nơi đây đã hình thành một căn cứ địa quan trọng của quân ta.
Do nằm sát biển, lại gần Sài Gòn, có rừng rậm bạt ngàn, sông rạch chằng chịt, trong đó có con sông Lòng Tàu - tuyến đường giao thông huyết mạch, chuyên vận tải, tiếp tế hậu cần từ biển Đông về nội đô – nên Mỹ cũng xem rừng Sác là vị trí mang tính chiến lược.

Trước tình hình đó, đánh giá địa bàn rừng Sác là nơi có tính chất chiến lược quan trọng, ngày 15/4/1966, Bộ Chỉ huy Miền ra quyết định thành lập Đặc khu quân sự rừng Sác (Mật danh T10, sau đổi tên thành Đoàn 10 Đặc công rừng Sác), với nhiệm vụ chủ yếu là án ngữ đường thủy chiến lược trên sông Lòng Tàu, phá hủy các kho tàng, bến bãi của địch và bảo vệ bàn đạp cho lực lượng tiếp tế của ta.
Trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt của một chiến khu trên mặt nước, lại ở vị trí “sân sau” của kẻ thù, để đảm bảo sự tồn tại và tiến công được, lực lượng đặc công Rừng Sác phải xây dựng theo hướng đặc công hóa toàn bộ về tổ chức và hoạt động.
Vì thế, Đoàn 10 đặc công Rừng Sác được thành lập với phương châm bám dân, bám đất, bám vào địa hình dày đặc sông rạch, len lỏi trong các vùng nhân dân che chở để xây dựng “thế trận lòng dân”. Đồng thời, thực hiện nhiệm vụ bằng mọi cách đánh địch trên các dòng sông để tiêu diệt sinh lực địch và nguồn cung ứng của địch cho Sài Gòn.
Đoàn 10 có một đội biệt kích, một đội “giữ nhà” và lo hậu cần, còn một đội chuyên đi… trồng rừng. Do địa hình của rừng có nơi bùn lầy đến ngang lưng nhưng cũng có chỗ khô ráo, chiến sỹ ta phải di chuyển trên rễ cây, tránh lội xuống bùn để không lộ vết tích. Hơn nữa, có những vùng đất trống, cây cối lưa thưa, việc di chuyển hay ẩn nấp của bộ đội vô cùng gian khó. Chính vì thế mà đội trồng rừng ra đời.
Năm 1966, biệt kích Mỹ đã phát hiện căn cứ và kéo 3 cánh quân đánh vào rừng Sác. Nhờ thông thạo địa hình và có nhiều kinh nghiệm chiến đấu trong rừng ngập mặn nên ta đã tiêu diệt gần 300 quân địch. Để bảo vệ vị trí chiến lược này, Mỹ tuyên bố “làm cỏ Rừng Sác” bằng “mưa bom bão đạn và chất độc hóa học…”, biến nơi đây thành “vùng đất chết”.



