Đất Mẹ Đón Con Về Bi Tráng
Hồi ức bi tráng về đồng đội ngã xuống và hành trình tìm lại bản ngã giữa cuộc sống đời thường của người cựu binh.
Mùi khét của thuốc súng lẩn khuất trong từng gốc cây, ngọn cỏ. Đồng đội ngã xuống ngay trước mắt, máu nhuộm đỏ cả một vạt rừng chiều. Chúng tôi không có thời gian để khóc, chỉ biết cắn răng tiến lên phía trước. Khói đạn pháo mù mịt che khuất cả bầu trời, tiếng bom dội xuống đất rung chuyển như xé toạc màng nhĩ. Chúng tôi hành quân qua những cánh rừng già rậm rạp, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc mỏng manh. Bước đi trên con đường làng rợp bóng tre xanh, lòng tôi nặng trĩu những kỷ niệm cũ. Không còn tiếng còi báo động, không còn lệnh hành quân khẩn cấp, cuộc sống bình yên đến lạ thường. Cảm giác tội lỗi của người sống sót luôn dằn vặt tôi. Tại sao tôi lại được trở về trong khi bao đồng đội tốt đẹp hơn lại nằm lại nơi đất khách quê người? Câu hỏi ấy như hàng ngàn mũi kim đâm vào tâm can mỗi khi màn đêm buông xuống. Tiếng sấm chớp của cơn mưa mùa hè bất chợt làm tôi hoảng hốt, theo phản xạ muốn tìm nơi ẩn nấp. Tâm lý tôi vẫn như đang ở trên chiến hào năm nào. Những tổn thương tinh thần hậu chiến là một cuộc chiến khác, âm thầm mà khốc liệt không kém. Cuộc chiến trong tâm trí tuy gian nan nhưng tôi không đơn độc. Vượt qua những rào cản tâm lý, tôi nhận ra rằng sự bình yên thực sự phải bắt đầu từ việc tha thứ cho bản thân và ôm ấp những vết sẹo của quá khứ.



