Cựu chiến binh

Đất Mẹ Đón Con Về Bi Tráng

Khắc họa sự khốc liệt của chiến tranh qua góc nhìn của người trong cuộc, nhấn mạnh vào nỗi đau hậu chiến dai dẳng.

Hải Phòng24/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùi khét của thuốc súng lẩn khuất trong từng gốc cây, ngọn cỏ. Đồng đội ngã xuống ngay trước mắt, máu nhuộm đỏ cả một vạt rừng chiều. Chúng tôi không có thời gian để khóc, chỉ biết cắn răng tiến lên phía trước. Bão lửa thiêu rụi mọi thứ, từ những ngôi làng bình yên đến những thân cây cổ thụ. Trong giao hào chật hẹp, mùi bùn đất quyện lẫn mùi thuốc súng tạo nên một thứ không khí ngột ngạt. Ai cũng hiểu rằng ngày mai có thể mình sẽ không còn được nhìn thấy ánh mặt trời. Trở về quê hương khi đất nước đã hòa bình, tiếng chim hót thay cho tiếng súng, nhưng sự tĩnh lặng ấy đôi khi lại khiến tôi giật mình. Cuộc sống đời thường bỗng trở nên xa lạ với một người đã quen với khói lửa. Tiếng sấm chớp của cơn mưa mùa hè bất chợt làm tôi hoảng hốt, theo phản xạ muốn tìm nơi ẩn nấp. Tâm lý tôi vẫn như đang ở trên chiến hào năm nào. Những tổn thương tinh thần hậu chiến là một cuộc chiến khác, âm thầm mà khốc liệt không kém. Tôi ít nói hơn, thu mình vào vỏ bọc tĩnh lặng. Những ký ức đẫm máu cứ tua đi tua lại trong đầu mỗi khi tôi nhắm mắt. Người nhà không hiểu vì sao tôi hay ngồi một mình trong bóng tối, chỉ có những ai từng vào sinh ra tử mới thấu hiểu nỗi ám ảnh này. Cuộc chiến trong tâm trí tuy gian nan nhưng tôi không đơn độc. Vượt qua những rào cản tâm lý, tôi nhận ra rằng sự bình yên thực sự phải bắt đầu từ việc tha thứ cho bản thân và ôm ấp những vết sẹo của quá khứ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn