Đất Mẹ Đón Con Về Dằn Vặt
Mô tả chi tiết những tổn thương vô hình mà chiến tranh để lại, cùng ý chí kiên cường vươn lên hòa nhập cuộc sống của cựu chiến binh.
Mùi khét của thuốc súng lẩn khuất trong từng gốc cây, ngọn cỏ. Đồng đội ngã xuống ngay trước mắt, máu nhuộm đỏ cả một vạt rừng chiều. Chúng tôi không có thời gian để khóc, chỉ biết cắn răng tiến lên phía trước. Những đêm hành quân dưới mưa rừng tầm tã, vắt bám đầy chân, cái rét buốt thấu xương mài mòn thể xác. Nhưng điều đáng sợ nhất là những tiếng nổ bất ngờ chói tai, mang theo sinh mạng của những người đồng chí vừa cười nói phút chốc. Hòa bình được đánh đổi bằng máu và nước mắt. Nhìn lũ trẻ nô đùa trên bãi cỏ an toàn, tôi tự nhủ những hy sinh của đồng đội là hoàn toàn xứng đáng, dù bản thân phải mang theo những vết sẹo không thể xóa nhòa. Cảm giác tội lỗi của người sống sót luôn dằn vặt tôi. Tại sao tôi lại được trở về trong khi bao đồng đội tốt đẹp hơn lại nằm lại nơi đất khách quê người? Câu hỏi ấy như hàng ngàn mũi kim đâm vào tâm can mỗi khi màn đêm buông xuống. Tôi ít nói hơn, thu mình vào vỏ bọc tĩnh lặng. Những ký ức đẫm máu cứ tua đi tua lại trong đầu mỗi khi tôi nhắm mắt. Người nhà không hiểu vì sao tôi hay ngồi một mình trong bóng tối, chỉ có những ai từng vào sinh ra tử mới thấu hiểu nỗi ám ảnh này. Sự yêu thương của gia đình dần là liều thuốc xoa dịu những cơn ác mộng. Dù ký ức chiến tranh mãi mãi là một phần cuộc đời, tôi vẫn cố gắng mỉm cười đón nhận ngày mới, sống xứng đáng với màu xanh áo lính.



