Cựu chiến binh

DẤU ẤN HOA LỬA-NDC

Năm tôi hai mươi tuổi, tôi tham gia lực lượng vận chuyển lương thực cho bộ đội. Công việc của tôi không trực tiếp cầm súng, nhưng lúc nào cũng đối mặt với nguy hiểm. Một lần, tôi cùng tổ của mình vận chuyển hàng qua Nmột con đường rừng vào ban đêm. Chúng tôi đi rất nhanh, vì ai cũng biết ban ngày rất dễ bị phát hiện. Đêm đó, không trăng, không sao. Không gian yên tĩnh đến đáng sợ.

Hà Tĩnh10/04/2026NGUYỄN THỊ NGỌC ANH (TRƯỜNG THPT NHGUYỄN ĐỔNG CHI -ĐÔNG KINH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm tôi hai mươi tuổi, tôi tham gia lực lượng vận chuyển lương thực cho bộ đội. Công việc của tôi không trực tiếp cầm súng, nhưng lúc nào cũng đối mặt với nguy hiểm.

Một lần, tôi cùng tổ của mình vận chuyển hàng qua Nmột con đường rừng vào ban đêm. Chúng tôi đi rất nhanh, vì ai cũng biết ban ngày rất dễ bị phát hiện.

Đêm đó, không trăng, không sao. Không gian yên tĩnh đến đáng sợ.

Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên. Rồi bầu trời sáng rực.

Những vệt sáng đỏ rơi xuống liên tiếp — những “hoa lửa” mà tôi không bao giờ quên.

“Bom! Nằm xuống!” — ai đó hét lên.

Tôi lao xuống đất, ôm chặt đầu. Tiếng nổ dồn dập, đất đá văng tung tóe. Tai tôi ù đi, không còn nghe rõ gì nữa.

Khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, tôi ngẩng lên. Xung quanh là khói bụi và mùi khét. Những bao lương thực bị cháy dở, vương vãi khắp nơi.

Tôi gọi tên đồng đội.

Không phải ai cũng trả lời.

Người đi cùng tôi lúc đó — anh Hùng — đã không thể đứng dậy nữa. Chúng tôi từng cùng nhau ăn chung bữa cơm, cùng cười nói trên đường đi… vậy mà chỉ sau một đêm, mọi thứ đã thay đổi.

Tôi ngồi lặng, tay vẫn run. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu rõ thế nào là mất mát.

Sau chiến tranh, tôi trở về quê hương. Cuộc sống dần ổn định, nhưng ký ức về những “hoa lửa” vẫn luôn theo tôi.

Giờ đây, mỗi khi thấy pháo hoa trên bầu trời, tôi lại nhớ đến đêm hôm ấy. Vẫn là ánh sáng rực rỡ, nhưng cảm xúc đã khác.

Ngày trước là sợ hãi.

Còn bây giờ là bình yên.

Tôi kể lại câu chuyện này để nhắc nhở con cháu rằng:
đằng sau sự bình yên hôm nay là biết bao con người đã hy sinh.

Và tôi — Lê Văn Bình — sẽ không bao giờ quên thời hoa lửa ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn