Cựu chiến binh

Dấu Ấn Hoàng Liên Sơn

những ký ức chân thực, xúc động từ một người đã đi qua những năm tháng khói lửa ác liệt nhất ở biên giới phía Bắc

Hải Phòng14/11/2025Nguyễn Thúy Hoa (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Nam Thanh Miện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Dấu Ấn Hoàng Liên Sơn

Mỗi người lính đi qua chiến tranh đều mang trong mình một cuốn biên niên sử đầy máu và hoa. Hôm nay, chúng tôi có một vinh dự đặc biệt: được lắng nghe những ký ức chân thực, xúc động từ một người đã đi qua những năm tháng khói lửa ác liệt nhất ở biên giới phía Bắc. Bác là Vũ Tiến Định - sinh năm 1957 tại thôn Triều Dương, xã Nam Thanh Miện. Người đã gác lại tuổi 18 đầy hoài bão của mình, tạm biệt ghế nhà trường để xung phong lên tuyến đầu tại chiến trường Hoàng Liên Sơn.

Câu chuyện mà Bác sắp kể không chỉ là một trang lịch sử, mà là một minh chứng sống động về tinh thần yêu nước, về trách nhiệm của tuổi trẻ và sự hy sinh thầm lặng mà thế hệ cha anh đã dành cho Tổ quốc.Xin mời quý vị và các bạn cùng chúng tôi lắng nghe:🇻🇳 Dấu Ấn Hoàng Liên SơnTôi là Vũ Tiến Định. Năm ấy, tôi tròn 18 tuổi đang học lớp 10B (hệ 10 năm), đang ngồi trên ghế nhà trường với bao ước mơ. Nhưng nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc tôi quyết định dừng việc học, viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó không chỉ là quyết định của riêng tôi, mà là truyền thống và tinh thần của cả gia đình. Bố mẹ tôi đã sinh được ba người con trai, và cả 2 người anh của tôi đều đồng lòng, xung phong lên đường nhập ngũ.Sau khi nhập ngũ, tôi được huấn luyện cơ bản tại Vĩnh Phú, rồi nhận lệnh điều động lên mặt trận Hoàng Liên Sơn – một cái tên thiêng liêng nhưng cũng đầy máu lửa. Chiến trường của tôi là vùng biên giới Lào Cai, nơi sự căng thẳng leo thang từng ngày.Chúng tôi hiểu rõ mình đang ở đâu: Từ năm 1974, khu vực này đã bắt đầu xuất hiện các hoạt động khiêu khích và xâm nhập biên giới có hệ thống. Đến năm 1978, tình hình trở nên vô cùng phức tạp. Chúng tôi chứng kiến tận mắt những hành động trinh sát sâu, những lần đồng bào bị bắt cóc, và những phát súng xả vào lính biên phòng, dân thường, khiến đồng đội tôi ngã xuống.Cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc nổ ra vào rạng sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979. Hoàng Liên Sơn trở thành một trong những mặt trận cam go, ác liệt nhất. Cả tỉnh phải gồng mình chiến đấu. Tận mắt thấy cầu Hồ Kiều bị phá sập, kho thóc bị đốt cháy, khu nhà 4 tầng tan hoang, chúng tôi càng nung nấu ý chí phải giữ vững từng tấc đất.Trong những ngày tháng khói lửa ấy, tôi làm lái xe tăng cho Trung đoàn trưởng. Một đêm, tôi nhận nhiệm vụ đột xuất – phải mang toàn bộ hồ sơ giấy tờ tối mật lên nộp tại Ban Chỉ huy Quân đoàn. Trong chiến tranh, giấy tờ và mệnh lệnh có thể quyết định sinh mạng của cả một đơn vị. Nhiệm vụ phải được hoàn thành bằng mọi giá. Tôi lao đi trong đêm tối, xuyên qua những cung đường hiểm nguy và không gian tịch mịch bị đe dọa. Tôi không dám nghỉ, không dám chùn bước. Phải đi suốt đêm, chỉ đến gần sáng mới hoàn thành nhiệm vụ và trở về an toàn.Đó chỉ là một trong hàng ngàn thử thách của người lính. Nhưng với tôi đó là tình yêu Tổ quốc vô cùng thiêng liêng và cao quý: Dù là cầm súng bảo vệ, hay giữ vững những tài liệu quan trọng nhất, chúng tôi luôn sẵn sàng hy sinh để bảo vệ Tổ quốc.Khi lắng nghe câu chuyện của Bác, một người Đoàn viên thanh niên như chúng tôi không khỏi xúc động và tự hào. Câu chuyện không chỉ là lịch sử mà còn là một bài học sâu sắc, một ngọn lửa mãnh liệt vô cùng quý giá: Lòng yêu nước không chỉ là một khái niệm, mà là một hành động dứt khoát. Là thế hệ trẻ chúng ta hãy sống xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước. Hãy biến lòng biết ơn thành hành động, biến nhiệt huyết tuổi trẻ thành sức mạnh kiến thiết đất nước. Dù ở bất cứ vị trí nào, hãy luôn giữ vững tinh thần "xung phong" của người lính năm xưa để xây dựng một Việt Nam hùng cường, phồn vinh như Bác và đồng đội đã chiến đấu để giành lấy!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu Ấn Hoàng Liên Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa