Cựu chiến binh

DẤU ẤN THỜI GIAN

Những kí ức không quên của người cựu chiến binh

25/03/2026Đỗ Thùy Dương (Chi đoàn trường Tiểu học N'Thôn Hạ)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều lặng gió nơi miền quê yên bình, người cựu chiến binh năm xưa chậm rãi rót chén trà, đôi mắt xa xăm như đang lần giở lại những trang ký ức đã nhuốm màu thời gian. Ông không chỉ là một người lính đã hoàn thành nghĩa vụ, mà còn là một nhân chứng sống của giai đoạn lịch sử đầy biến động – cuộc chiến đấu chống Khmer Đỏ bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc.

Ông nhập ngũ khi tuổi đời còn trẻ. Đó là những năm cuối thập niên 1983, khi tình hình biên giới Tây Nam trở nên căng thẳng. Những cuộc tấn công tàn bạo của lực lượng Khmer Đỏ không chỉ đe dọa chủ quyền lãnh thổ mà còn gây ra nhiều mất mát đau thương cho người dân vô tội.

Chiến trường khi ấy là những cánh rừng rậm, đầm lầy và những ngôi làng hoang tàn. Điều kiện chiến đấu vô cùng khắc nghiệt: thiếu thốn lương thực, nước uống, bệnh tật luôn rình rập. Nhưng trên tất cả, điều ám ảnh ông suốt cuộc đời chính là những gì tận mắt chứng kiến. “Có những nơi, khi chúng tôi tiến vào, chỉ còn lại sự im lặng và dấu tích của tội ác. Những hình ảnh đó, không thể nào quên,” ông lặng người.

Trong những năm tháng ấy, tình đồng đội trở thành chỗ dựa lớn nhất. Ông nhớ như in từng gương mặt đã cùng mình hành quân, chiến đấu, và cả những người đã mãi mãi nằm lại nơi đất bạn. “Có những người vừa hôm qua còn ngồi ăn cơm chung, hôm sau đã không còn nữa,” ông nói, đôi tay run nhẹ. Với ông, ký ức chiến tranh không chỉ là những trận đánh, mà còn là những mất mát không thể bù đắp.

Sau ngày hoàn thành nhiệm vụ và trở về, người lính năm xưa mang theo không chỉ vết thương trên cơ thể mà còn cả những ký ức không thể xóa nhòa. Cuộc sống thời bình dần ổn định, nhưng chiến tranh vẫn ở lại trong tâm trí. Ông chọn cách sống giản dị, làm kinh tế, hỗ trợ các đồng đội cựu chiến binh, nuôi cháu, và thỉnh thoảng kể lại câu chuyện của mình cho thế hệ trẻ.

“Lịch sử không phải là những gì xa vời. Nó nằm trong chính những con người đã đi qua chiến tranh,” ông chia sẻ. Với ông, việc kể lại không phải để khơi gợi nỗi đau, mà để nhắc nhở về giá trị của hòa bình. “Các cháu bây giờ may mắn hơn nhiều. Chỉ mong các cháu hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.”

Trong dòng chảy của thời gian, những nhân chứng như ông ngày càng ít đi. Nhưng những câu chuyện họ mang theo là mảnh ghép không thể thiếu của lịch sử. Đó không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là bài học cho cả một dân tộc – về lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng hòa bình.

Buổi chiều dần buông, ánh nắng nhạt dần sau hàng tre. Người cựu chiến binh khẽ nhấp ngụm trà, ánh mắt bình yên hơn. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức vẫn còn đó – như một lời nhắc nhở âm thầm mà sâu sắc về giá trị của cuộc sống hôm nay.

Nguồn tham khảoXem video gốc tại: ?https://www.youtube.com/watch?v=wd1Q5YkLWzM&t=28s
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DẤU ẤN THỜI GIAN | Câu chuyện thời hoa lửa