Dấu chân 18 tuổi trên đường Trường Sơn
Năm 1968, đất nước quằn quại trong bom đạn, người thanh niên Lương Quý Tắc tròn 18 tuổi gạt nước mắt chia tay làng quê, khoác lên mình màu áo xanh người lính. Tuổi trẻ của anh không bắt đầu bằng những trang sách đại học hay những hẹn hò phố thị, mà mở ra bằng những chặng đường hành quân miệt mài xuyên qua dãy Trường Sơn đại ngàn.
Những năm tháng ấy, Trường Sơn là "túi bom", là "chảo lửa". Cậu tân binh tuổi mười tám khoác chiếc ba lô nặng hơn nửa trọng lượng cơ thể, chân đạp đá tai mèo, lưng đẫm mồ hôi và sương muối. Giữa ranh giới mong mỏng của sống và chết dưới những đợt rải thảm B-52, Tắc đã tôi luyện cho mình một tinh thần thép — sự gan lì của người lính miền Bắc quyết tâm đi cứu nước



