DẤU CHÂN GÓT LỮ ĐOÀN
Con đường hành quân kéo dài hun hút giữa rừng già. Đất đỏ bám đầy gót giày, in thành những vệt chân nối tiếp nhau, lớp trước chưa kịp mờ thì lớp sau đã chồng lên. Người ta gọi đó là gót lữ đoàn—dấu vết lặng thầm của một đoàn quân đi qua chiến tranh, không ồn ào mà bền bỉ, không phô trương mà dai dẳng.
Người lính trẻ đi trong đội hình, ba lô sờn vai, khẩu súng nặng trĩu trước ngực. Mỗi bước chân là một lần lắng nghe nhịp thở của chính mình hòa vào nhịp thở chung của lữ đoàn. Có lúc, anh tưởng như cả khu rừng đang cùng hành quân—lá cây xào xạc, suối thì thầm, gió khẽ đẩy bước chân người đi nhanh hơn một chút, chậm lại một chút, vừa đủ để không ai bị bỏ lại phía sau.
Đêm xuống. Lữ đoàn dừng chân bên một bìa rừng. Bếp Hoàng Cầm khói mỏng như sương. Cơm vắt chia đều, mỗi người một phần, giản dị mà ấm áp lạ thường. Có người lặng lẽ lấy trong túi áo tấm ảnh nhỏ đã nhàu góc. Trong ảnh là mái nhà tranh, là mẹ già ngồi trước hiên, là con đường làng hun hút dẫn ra cánh đồng. Chiến tranh làm con người đi xa nhà, nhưng cũng khiến ký ức quê hương trở nên gần hơn bao giờ hết.
Những lúc hiếm hoi yên tiếng súng, người lính bỗng trở nên lãng mạn một cách rất lính. Một nhành hoa rừng cài lên mũ, một câu thơ chép vội vào bìa sổ tay, hay tiếng huýt sáo khe khẽ vang lên giữa đêm rừng—như để nhắc nhau rằng: họ vẫn là những chàng trai trẻ, biết mơ ước, biết yêu thương, dù ngày mai có thể là một trận đánh khốc liệt.
Nhưng chiến tranh không cho phép sự lãng mạn kéo dài. Có những buổi sáng thức dậy, đội hình khuyết đi vài người. Gót giày vẫn in trên đất đỏ, nhưng chủ nhân của nó thì đã nằm lại đâu đó giữa rừng sâu. Người ở lại không khóc thành tiếng. Họ siết chặt quai súng, bước tiếp, để những dấu chân mới che lên dấu chân cũ—như một lời hứa thầm lặng: sự hy sinh sẽ không bị bỏ quên.
Trước giờ xuất kích, lữ đoàn đứng im trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Không ai nói nhiều. Chỉ có ánh mắt truyền cho nhau niềm tin. Người lính trẻ nhìn xuống gót giày mình—đã mòn, đã rách, nhưng vẫn vững vàng bám đất. Anh hiểu rằng: gót giày ấy không chỉ mang theo thân xác người lính, mà còn mang theo cả lý tưởng, tuổi trẻ và khát vọng hòa bình.
Khi tiếng súng vang lên, lữ đoàn tiến về phía trước. Dấu chân lại nối dài trên con đường chiến tranh. Và rồi một ngày, khi đất nước yên bình, những con đường ấy có thể đã phủ cỏ xanh. Nhưng gót lữ đoàn—dấu chân của một thời hoa lửa—vẫn còn nguyên trong ký ức dân tộc, nhắc nhớ về những người lính đã sống rất thật, rất người, giữa bom đạn khốc liệt mà vẫn giữ cho mình một khoảng trời lãng mạn để tin, để yêu và để đi tới.



