DẤU CHÂN NGƯỢC - NĐC
Một lần, tôi phải đưa một cán bộ vượt qua khu vực có lính Pháp tuần tra dày đặc.
Chúng tôi đi trong đêm, theo lối mòn quen thuộc.
Nhưng khi đến gần một con dốc, tôi phát hiện dấu hiệu bất thường – có thể địch đang phục kích phía trước.
Không thể quay lại, cũng không thể đi tiếp như bình thường.
Tôi liền nghĩ ra một cách.
Tôi bảo cán bộ đi theo tôi, nhưng bước lùi lại thay vì bước tiến.
Chúng tôi quay lưng về phía trước, đi lùi từng bước một trên con đường đất.
Dấu chân để lại sẽ hướng ngược lại, như thể có người đang rời khỏi khu vực đó, chứ không phải đi vào.
Sau đó, tôi dẫn cán bộ rẽ sang một lối nhỏ khác, ít người biết đến.
Một lúc sau, chúng tôi nghe tiếng động phía sau – lính Pháp đã xuất hiện và lần theo dấu chân.
Nhưng vì dấu chân hướng ra ngoài, chúng tưởng rằng người đã rời đi từ trước, nên không tiếp tục truy tìm vào trong.
Chúng bỏ đi theo hướng ngược lại.
Chúng tôi thoát.
Khi đến nơi an toàn, cán bộ nhìn tôi và nói:
‘Dấu chân của cậu hôm nay… không chỉ để đi, mà còn để đánh lừa kẻ thù.’
Tôi nhìn lại con đường phía sau.
Những dấu chân ấy rất bình thường.
Nhưng trong thời hoa lửa, chỉ cần đi ngược lại một bước, cũng có thể thay đổi cả kết cục.
Đến bây giờ, mỗi khi nhìn thấy dấu chân trên đất, tôi lại nhớ về đêm hôm đó…
Đêm mà những bước đi lặng lẽ… đã giữ được sự sống.”



