Dấu chân người lính
Đào Quang Hiệu lên đường khi quê hương còn chìm trong những năm tháng chiến tranh.
Ngày ấy, những chàng trai trẻ rời mái nhà quen thuộc, mang theo lời dặn của mẹ và một niềm tin giản dị: rồi đất nước sẽ có ngày hòa bình.
Con đường hành quân dài hun hút.
Có những ngày mưa rừng kéo dài, quần áo ướt sũng. Có những đêm cả đơn vị phải nằm giữa rừng, nghe tiếng máy bay vọng từ xa.
Nhưng sáng hôm sau, tất cả lại tiếp tục lên đường.
Hiệu thường nhớ quê.
Anh nhớ con đường làng, nhớ bữa cơm gia đình và những buổi chiều yên ả trước chiến tranh.
Những ký ức ấy không làm anh yếu lòng.
Ngược lại, chúng nhắc anh vì sao mình đang chiến đấu.
Người lính đi qua chiến tranh không phải vì họ không yêu cuộc sống, mà chính vì họ yêu cuộc sống nên họ mong một ngày quê hương được bình yên.



