Bài viết

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH GIÀ

Ông Phạm Văn Ngẫm sinh năm 1946, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa của chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn liền với những lần sơ tán, những bữa cơm đạm bạc và tiếng bom đạn vọng về từ xa.

Hải Phòng10/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi vừa đến tuổi trưởng thành, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông đã tham gia cuộc Kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trở thành người lính trên tuyến lửa ác liệt. Rời quê hương, ông mang theo không chỉ là balo hành trang mà còn là niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.

Những năm tháng chiến đấu là chuỗi ngày đầy gian nan. Ông cùng đồng đội hành quân qua rừng sâu, vượt núi cao, đối mặt với bom rơi, đạn nổ bất cứ lúc nào. Có những đêm nằm giữa rừng, nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu, ai cũng hiểu rằng sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội lại trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.

Ông Ngẫm thường kể rằng: “Chỉ cần nhìn thấy đồng đội bên cạnh còn đứng vững, mình cũng không được phép gục ngã.” Câu nói giản dị ấy đã trở thành động lực để ông và bao người lính khác kiên cường chiến đấu, vượt qua mọi hiểm nguy.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với những vết thương của chiến tranh nhưng cũng mang theo niềm tự hào của một người lính đã cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc. Ông tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới, góp phần nhỏ bé của mình vào sự đổi thay của quê hương.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, bước chân không còn nhanh nhẹn như xưa, nhưng trong ánh mắt ông vẫn ánh lên một niềm tự hào lặng lẽ. Những dấu chân năm xưa trên chiến trường có thể đã bị thời gian xóa nhòa, nhưng tinh thần của người lính năm nào vẫn còn mãi – như một ngọn lửa truyền lại cho thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn