DẤU CHÂN NGƯỜI NƠI ĐỊA ĐẦU TỔ QUỐC
Ngày 26–27/3/1961, Bác Hồ lên thăm Hà Giang, gặp gỡ cán bộ, chiến sĩ và gần 1,7 vạn đồng bào các dân tộc. Người để lại Tám lời căn dặn sâu sắc về đoàn kết, sản xuất, học tập, chăm lo đời sống và bảo vệ quê hương. Đó vẫn là nguồn động viên để các thế hệ Hà Giang hôm nay tiếp tục xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh và vững mạnh.
Có những chuyến đi đã trở thành một phần ký ức của cả một vùng đất. Với Hà Giang, chuyến thăm của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong hai ngày 26 và 27/3/1961 chính là một dấu mốc như thế – một chuyến đi chỉ kéo dài hai ngày nhưng để lại tình cảm và những lời căn dặn còn mãi với thời gian.
Năm 1961, Hà Giang là một tỉnh miền núi biên giới còn rất nhiều khó khăn. Đường sá cách trở, đời sống đồng bào các dân tộc còn thiếu thốn, sản xuất lạc hậu, nhiều người chưa biết chữ. Nhưng nơi đây có một điều quý giá: nhân dân các dân tộc luôn đoàn kết, một lòng theo Đảng, bảo vệ quê hương và biên cương Tổ quốc.
Trưa ngày 26/3/1961, Bác Hồ cùng đoàn công tác Trung ương đến Hà Giang. Tin Bác lên thăm nhanh chóng lan ra khắp nơi. Đồng bào Tày, Mông, Dao, Nùng... từ nhiều vùng đã tìm về thị xã, mong được một lần tận mắt nhìn thấy Người.
Đoàn xe của Bác đi qua Cầu Mè trong sự chào đón nồng nhiệt của nhân dân. Những lá cờ đỏ tung bay, những tiếng hô “Hồ Chủ tịch muôn năm!” vang lên giữa núi rừng. Với nhiều người dân Hà Giang khi ấy, đó là lần đầu tiên họ được nhìn thấy vị lãnh tụ mà mình luôn kính yêu.
Tối hôm đó, Bác gặp gỡ cán bộ, đảng viên và các đại biểu. Người không nói những điều xa xôi mà quan tâm đến những việc rất thiết thực của đồng bào: làm thế nào để sản xuất tốt hơn, có cơm ăn áo mặc, có trường học, biết chữ, giữ gìn sức khỏe và xây dựng cuộc sống ngày càng tốt đẹp.
Sáng 27/3, tại sân vận động thị xã Hà Giang, gần 1,7 vạn đồng bào, cán bộ, chiến sĩ các dân tộc tập trung để được gặp Bác. Giữa biển người vùng cao, Bác xuất hiện giản dị, gần gũi. Người vẫy tay chào đồng bào rồi nói chuyện thân tình như một người cha đang trò chuyện với những người con của mình.
Điều còn đọng lại sâu sắc nhất sau chuyến thăm chính là Tám lời căn dặn của Bác Hồ.
Bác căn dặn đồng bào các dân tộc phải đoàn kết, thương yêu và giúp đỡ nhau như anh em một nhà; phải ra sức tăng gia sản xuất, thực hành tiết kiệm, làm cho mọi người có cơm ăn, áo mặc; phải chăm lo vệ sinh, sức khỏe, xây dựng đời sống mới; phải học chữ, nâng cao trình độ để tiến bộ; đồng thời phải bảo vệ rừng, phát triển chăn nuôi, cải thiện cuộc sống và góp sức bảo vệ quê hương, biên giới.
Những lời Bác dạy rất giản dị, nhưng chứa đựng một tầm nhìn lớn. Người hiểu rằng muốn Hà Giang thoát khỏi khó khăn thì phải bắt đầu từ con người, từ tri thức, từ sản xuất và trên hết là từ sức mạnh đoàn kết của các dân tộc.
Sau chuyến thăm, những lời căn dặn của Bác trở thành nguồn động viên để Đảng bộ và nhân dân Hà Giang từng bước vượt qua khó khăn, xây dựng quê hương. Những con đường được mở rộng, trường học được xây dựng, sản xuất phát triển, đời sống nhân dân từng bước đổi thay. Đặc biệt, tinh thần đoàn kết các dân tộc – điều Bác luôn nhấn mạnh – vẫn trở thành một giá trị được gìn giữ qua nhiều thế hệ.
Hơn sáu mươi năm đã trôi qua, Hà Giang hôm nay đã có nhiều đổi thay. Những con đường từng quanh co giữa núi đá nay đã rộng mở hơn; những bản làng vùng cao ngày càng khởi sắc. Nhưng lời Bác năm xưa vẫn còn nguyên giá trị.
Đối với tuổi trẻ hôm nay, nhớ về chuyến thăm của Bác không chỉ để tự hào về một trang sử đẹp của quê hương, mà còn để tự hỏi: Chúng ta đã làm gì để xứng đáng với tình cảm và niềm tin Bác dành cho Hà Giang?
Câu trả lời không nằm ở những điều lớn lao. Đó có thể là học tập tốt hơn, lao động chăm chỉ hơn, sống có trách nhiệm hơn, đoàn kết với mọi người, giữ gìn môi trường, bảo vệ bản sắc văn hóa và tích cực góp sức xây dựng quê hương.
Bởi Bác đã đi xa, nhưng những lời Người để lại vẫn còn ở đây – trong mỗi bản làng, trên mỗi con đường và trong trái tim của đồng bào các dân tộc Hà Giang.
Dấu chân Người đã đi qua hơn sáu mươi năm, nhưng tình yêu và lời căn dặn của Người vẫn tiếp tục soi đường cho các thế hệ hôm nay.



