Cựu chiến binh

Dấu Chân Trên Con Đường Lửa

Câu chuyện kể lại ký ức của ông Đặng Văn Lâm về những ngày tháng làm nhiệm vụ mở đường và vận chuyển hàng hóa trong thời chiến. Giữa bom đạn ác liệt, ông và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, giữ cho con đường tiếp tế luôn thông suốt. Qua lời kể của ông, hình ảnh một thời “hoa lửa” hiện lên vừa gian khổ vừa đầy tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình

10/03/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, khi mới mười chín tuổi, Đặng Văn Lâm rời quê để tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ mở và sửa đường trên một tuyến đường quan trọng trong rừng núi.

Công việc của họ rất vất vả. Mỗi khi bom rơi làm sập đường, cả đội lại phải nhanh chóng ra san lấp để những đoàn xe chở lương thực và đạn dược có thể đi qua.

Một đêm nọ, sau một trận ném bom dữ dội, con đường bị phá hỏng nặng. Đất đá và cây đổ chắn ngang lối đi. Nếu không sửa kịp, đoàn xe phía sau sẽ bị chậm lại.

Không ai bảo ai, cả đội nhanh chóng bắt tay vào làm việc. Dưới ánh đèn pin và ánh trăng mờ, họ đào đất, khiêng đá và lấp hố bom. Tiếng cuốc xẻng vang lên giữa núi rừng tĩnh lặng.

Sau nhiều giờ làm việc liên tục, con đường cuối cùng cũng được thông. Khi đoàn xe đầu tiên chạy qua, mọi người đứng bên đường vẫy tay, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt tràn đầy niềm vui.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại những ngày ấy, Đặng Văn Lâm vẫn nói rằng điều khiến ông tự hào nhất là được góp một phần nhỏ bé của mình vào những năm tháng đầy gian khổ nhưng cũng rất đáng nhớ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn