DẤU CHÂN TRÊN ĐÁ
Những ngày hành quân qua vùng núi đá Tây Bắc, tôi nhớ nhất là những dấu chân in trên các phiến đá lạnh. Đường đi hiểm trở, chỉ cần trượt chân là có thể rơi xuống vực sâu. Chúng tôi đi từng bước cẩn thận, bám vào vách đá mà tiến. Có hôm trời mưa, đá trơn như phủ một lớp dầu, ai cũng lo lắng. Nhưng không ai dừng lại. Tôi nhìn những dấu chân của người đi trước, cảm thấy yên tâm hơn. Nó như một lời dẫn đường trong im lặng. Khi đến được điểm tập kết, ai cũng thở phào. Tôi quay lại nhìn con đường vừa đi qua, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Những dấu chân ấy không chỉ là bước đi, mà còn là minh chứng cho sự kiên trì và quyết tâm của con người trong những ngày tháng gian nan.



