dấu chân trên tuyến đường không số
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những con đường không được đánh dấu trên bản đồ nhưng lại trở thành huyết mạch của cả dân tộc. Đó là những tuyến vận tải bí mật vượt biển, âm thầm đưa vũ khí và cán bộ từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Những con tàu ấy được gọi bằng cái tên giản dị nhưng đầy tự hào: tàu không số.
Giữa những người lính hải quân năm ấy có chiến sĩ trẻ tên là Trần Minh Đức. Anh sinh ra ở một làng chài ven biển tỉnh Quảng Bình. Từ nhỏ, Đức đã quen với sóng gió biển khơi, thuộc từng con nước và hướng gió ngoài cửa biển.
Năm hai mươi tuổi, anh tình nguyện gia nhập lực lượng hải quân vận tải bí mật. Khi được hỏi có sợ hiểm nguy không, Đức chỉ cười:
“Người dân miền Nam đang cần vũ khí, mình là thanh niên thì phải đi.”
Công việc của những chiến sĩ tàu không số vô cùng nguy hiểm. Các con tàu phải di chuyển trong đêm tối, tránh sự truy đuổi và kiểm soát gắt gao của địch trên biển. Chỉ cần bị phát hiện, cả con tàu có thể bị đánh chìm bất cứ lúc nào.
Đức được phân công làm nhiệm vụ quan sát và dẫn đường trên một con tàu chở đầy vũ khí vào chiến trường Nam Bộ. Trước mỗi chuyến đi, mọi người đều viết sẵn vài dòng gửi về gia đình vì không ai biết mình có thể trở về hay không.
Một đêm cuối năm 1968, con tàu của Đức rời bến trong mưa lớn. Biển động mạnh, sóng liên tục đánh vào mạn tàu khiến việc di chuyển rất khó khăn. Nhưng nguy hiểm nhất vẫn là tàu tuần tra của địch luôn xuất hiện bất ngờ giữa màn đêm.
Sau nhiều ngày lênh đênh trên biển, con tàu gần tới điểm cập bến thì bất ngờ phát hiện tín hiệu khả nghi từ phía xa. Thuyền trưởng nhận định có tàu địch đang tuần tra gần khu vực.
Không khí trên tàu trở nên căng thẳng. Nếu quay đầu, chuyến hàng sẽ không kịp chi viện cho chiến trường. Nhưng nếu tiếp tục đi, nguy cơ bị phát hiện là rất lớn.
Trong lúc mọi người còn đang bàn bạc, Đức khẽ nói:
“Em biết một luồng lạch nhỏ gần bờ, có thể tránh được tàu tuần tra.”
Đó là con đường biển mà ngày nhỏ anh từng theo cha đánh cá. Tuy nhiên, luồng lạch ấy rất hẹp, chỉ cần sai hướng là tàu có thể mắc cạn giữa bãi đá ngầm.
Sau vài giây suy nghĩ, thuyền trưởng quyết định tin tưởng Đức.
Trong màn đêm dày đặc, Đức đứng ở mũi tàu, căng mắt quan sát từng con sóng và dùng đèn tín hiệu nhỏ hướng dẫn tàu đi qua vùng đá ngầm nguy hiểm.
Biển đêm lạnh buốt. Sóng lớn nhiều lần ập tới làm anh suýt ngã xuống biển, nhưng Đức vẫn bám chặt thành tàu.
Khi con tàu gần vào bờ, ánh đèn từ tàu tuần tra địch bất ngờ quét ngang mặt biển. Một chiến sĩ lo lắng nói nhỏ:
“Có lẽ họ phát hiện ra mình rồi!”
Không ai nói thêm lời nào. Tất cả nín thở chờ đợi.
Đúng lúc ấy, Đức phát hiện phía trước có bãi đá lớn chắn ngang luồng nước. Nếu không đổi hướng kịp thời, con tàu sẽ mắc cạn.
Không còn thời gian báo hiệu, anh lập tức lao tới xoay mạnh bánh lái phụ hỗ trợ thuyền trưởng đổi hướng. Con tàu vừa kịp lách qua bãi đá trong gang tấc.
Nhờ sự bình tĩnh ấy, chuyến hàng cuối cùng cũng cập bến an toàn. Hàng trăm thùng vũ khí được nhanh chóng chuyển vào căn cứ phục vụ chiến đấu.
Đêm hôm đó, khi mọi người đang vui mừng vì hoàn thành nhiệm vụ, Đức lặng lẽ ngồi ở bờ biển nhìn về phía xa. Một đồng đội hỏi:
“Sao cậu không nghỉ ngơi đi?”
Anh chỉ cười:
“Mai lại có chuyến khác rồi.”
Suốt nhiều năm chiến tranh, Trần Minh Đức tiếp tục tham gia nhiều chuyến tàu bí mật khác nhau. Anh và những người đồng đội đã âm thầm góp phần làm nên con đường huyền thoại trên biển Đông.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều người mới biết rằng có biết bao chiến sĩ đã mãi nằm lại giữa biển khơi để giữ bí mật cho những chuyến tàu không số năm ấy.
Câu chuyện về Trần Minh Đức là hình ảnh tiêu biểu cho thế hệ thanh niên thời hoa lửa — những con người sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ, chấp nhận gian khổ và hiểm nguy vì độc lập của dân tộc.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những dấu chân trên tuyến đường không số năm xưa vẫn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết sống có lý tưởng, biết yêu quê hương và trân trọng sự hy sinh lớn lao của cha anh đi trước.


