Cựu chiến binh

Dấu chân trở về sau khói lửa

Sau nhiều năm chiến đấu xa quê, một người lính trở về trong hòa bình. Ông mang theo ký ức của những năm tháng gian khổ, nơi từng dấu chân hành quân đều gắn với đồng đội, mất mát và niềm tin vào ngày thống nhất.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, dọc vùng đất Quảng Bình, từng con đường đất đỏ là nơi các đoàn quân hành quân không ngừng nghỉ.

Ông Đỗ Văn Khánh khi ấy là một chiến sĩ bộ binh.

Tuổi còn rất trẻ khi nhập ngũ.

Ông đã đi qua nhiều cánh rừng.

Qua những con suối sâu.

Qua những đoạn đường đầy bom đạn.

Mỗi bước chân đều in dấu của sự kiên cường.

Có những ngày hành quân liên tục không nghỉ.

Vai mang nặng ba lô.

Chân mỏi rã rời.

Nhưng không ai dừng lại.

Bởi phía trước là nhiệm vụ.

Là đồng đội.

Và là niềm tin vào ngày hòa bình.

Một lần, đơn vị ông hành quân qua một khu rừng dày đặc.

Trời mưa lớn.

Đường trơn trượt.

Nhiều người bị kiệt sức.

Ông Khánh dìu một đồng đội bị thương nhẹ.

Cùng nhau đi tiếp.

Không ai bỏ lại ai phía sau.

Những năm tháng ấy trôi qua trong gian khổ nhưng đầy tình đồng đội.

Rồi chiến tranh kết thúc.

Ngày trở về quê, ông Khánh bước xuống xe.

Con đường làng vẫn quen thuộc nhưng cũng đã thay đổi.

Ông đứng lặng một lúc rất lâu.

Như để nhớ lại tất cả những con đường mình từng đi qua.

Những dấu chân năm xưa giờ đã thành ký ức.

Nhưng trong ông, chúng vẫn còn nguyên vẹn.

Ông mang theo chiếc ba lô cũ đã sờn.

Trong đó có vài kỷ vật nhỏ của đồng đội.

Một mảnh vải.

Một chiếc cúc áo.

Và một tấm ảnh đã phai màu.

Ông giữ tất cả như giữ lại một phần ký ức không thể quên.

Nhiều năm sau, ông thường kể lại cho con cháu nghe về những ngày hành quân.

Không phải để nhớ về chiến tranh.

Mà để nhớ về tình đồng đội.

Về những con người đã cùng ông đi qua gian khổ.

Ông nói:

"Ngày ấy chúng tôi đi trong khói lửa, nhưng trái tim luôn hướng về hòa bình."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn