DẤU CHÂN TRONG HOA LỬA –NDC
Năm ấy, tôi hai mươi hai tuổi, là một người lính hành quân liên tục qua nhiều vùng chiến sự. Những ngày đó, đôi chân tôi gần như không có thời gian nghỉ. Có một lần, đơn vị tôi phải băng qua một con đường đất dài để tiếp viện. Trời nắng gắt, bụi bay mù mịt, ai cũng mệt lả. Đến tối, chúng tôi dừng chân nghỉ tạm. Nhưng sự yên tĩnh không kéo dài lâu.
Năm ấy, tôi hai mươi hai tuổi, là một người lính hành quân liên tục qua nhiều vùng chiến sự. Những ngày đó, đôi chân tôi gần như không có thời gian nghỉ.
Có một lần, đơn vị tôi phải băng qua một con đường đất dài để tiếp viện. Trời nắng gắt, bụi bay mù mịt, ai cũng mệt lả.
Đến tối, chúng tôi dừng chân nghỉ tạm.
Nhưng sự yên tĩnh không kéo dài lâu.
Tiếng máy bay bất ngờ xuất hiện. Rồi bầu trời bừng sáng. Những vệt lửa lao xuống như những bông hoa cháy rực giữa đêm đen.
Chúng tôi lập tức tản ra, tìm chỗ ẩn nấp.
Tiếng nổ dồn dập, mặt đất rung chuyển. Tôi nằm ép xuống, hai tay ôm chặt đầu. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ nghe thấy tiếng tim mình và tiếng đất đá rơi xung quanh.
Khi trận bom qua đi, tôi đứng dậy. Con đường chúng tôi vừa đi qua đã bị cày xới tan hoang. Những dấu chân lúc nãy… không còn nữa.
Có những đồng đội của tôi cũng không còn đứng lên.
Tôi nhìn lại đôi chân mình — đôi chân vẫn còn run, vẫn còn đứng được — và bất giác thấy nghẹn lại.
Từ hôm đó, tôi hiểu rằng mỗi bước chân mình đi tiếp đều là một điều may mắn.
Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê hương. Mỗi ngày đi trên con đường làng yên bình, tôi lại nhớ đến con đường năm xưa — nơi những dấu chân đã bị xóa đi bởi “hoa lửa”.
Giờ đây, tôi đi chậm hơn, nhưng mỗi bước đi đều vững vàng và trân trọng.
Tôi kể lại câu chuyện này để nhắc rằng:
có những con đường bình yên hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao dấu chân không bao giờ trở lại.
Và tôi — Vũ Đình Khải — là một người đã bước qua thời hoa lửa ấy.



