Dấu chân tuổi trẻ giữa “thời hoa lửa”-NDC
Tôi là Trần Văn Minh. Năm ấy tôi vừa tròn 19 tuổi, rời quê làng ven biển để nhập ngũ. Khi đó, chúng tôi không ai nghĩ nhiều đến hai chữ “hy sinh”, chỉ biết trong tim có một điều rất rõ: đất nước cần thì mình đi.
Tôi là Trần Văn Minh. Năm ấy tôi vừa tròn 19 tuổi, rời quê làng ven biển để nhập ngũ. Khi đó, chúng tôi không ai nghĩ nhiều đến hai chữ “hy sinh”, chỉ biết trong tim có một điều rất rõ: đất nước cần thì mình đi.
Những năm tháng ở chiến trường Trường Sơn, chúng tôi sống giữa rừng sâu, mưa bom bão đạn. Ban ngày hành quân, ban đêm đào hầm, sửa đường, tải đạn. Có hôm, cả đại đội chỉ có vài nắm cơm vắt khô, chia nhau từng miếng nhỏ. Nhưng không ai than vãn. Chúng tôi gọi đó là “cái thời hoa lửa” – tuổi trẻ rực cháy giữa chiến tranh.
Tôi nhớ nhất một lần vượt qua trọng điểm bị đánh phá. Máy bay địch quần thảo suốt ngày đêm, đường bị cắt nát. Một đồng đội của tôi – anh Hòa – bị thương ở chân nhưng vẫn nhất quyết bám xe, nói: “Còn hàng là còn đường, còn đường là còn sống.” Câu nói ấy đến giờ tôi vẫn không quên.
Đêm hôm đó, chúng tôi phải khiêng anh đi bộ qua rừng. Trời tối đen, chỉ có tiếng lá khô và tiếng côn trùng. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu: có thể ngày mai một người trong chúng tôi sẽ không còn trở về.
Sau chiến tranh, tôi trở về quê. Mảnh đất cũ vẫn vậy, nhưng con người thì đã mang theo một phần ký ức không bao giờ phai. Mỗi lần nghe tiếng mưa rơi trên mái nhà, tôi lại nhớ tiếng bom ngày ấy – và nhớ những người đồng đội mãi mãi nằm lại giữa rừng xanh.
“Thời hoa lửa” không chỉ là chiến tranh. Đó là tuổi trẻ, là tình đồng đội, là những con người đã sống và hy sinh hết mình vì Tổ quốc.



