Dấu lửa trên đỉnh núi
Đỉnh núi quê tôi cao và lặng. Ban ngày, chỉ có gió thổi qua rừng cây xào xạc. Nhưng khi đêm xuống, từ xa nhìn lại, người ta vẫn thấy một đốm lửa nhỏ cháy lên nơi chóp núi—một dấu hiệu quen thuộc, âm thầm mà bền bỉ.
Dấu lửa trên đỉnh núi
Đỉnh núi quê tôi cao và lặng. Ban ngày, chỉ có gió thổi qua rừng cây xào xạc. Nhưng khi đêm xuống, từ xa nhìn lại, người ta vẫn thấy một đốm lửa nhỏ cháy lên nơi chóp núi—một dấu hiệu quen thuộc, âm thầm mà bền bỉ.
Người trong làng gọi đó là “dấu lửa”.
Hồi nhỏ, tôi từng hỏi ông:
“Trên đó có ai mà đốt lửa hoài vậy ông?”
Ông nhìn xa xăm, giọng trầm lại:
“Là bộ đội canh đường đó con… Lửa ấy không được tắt.”
Từ đó, mỗi đêm tôi đều ngước nhìn lên đỉnh núi. Ngọn lửa khi thì sáng rõ, khi thì chỉ còn le lói trong gió, nhưng chưa bao giờ biến mất.
Năm tôi mười sáu, chiến tranh lan đến gần hơn. Làng tôi không còn yên bình như trước. Những chuyến gùi lương thực, những bước chân vội vã trong đêm, và cả những ánh mắt lo âu… tất cả dần trở nên quen thuộc.
Một buổi chiều, tôi theo anh trai lên núi. Con đường dốc đứng, trơn trượt, len lỏi giữa những tán cây rậm rạp. Lên đến đỉnh, tôi mới hiểu vì sao ngọn lửa ấy phải luôn cháy.
Đó không chỉ là lửa sưởi ấm.
Đó là tín hiệu.
Một chiến sĩ trẻ ngồi bên bếp lửa, mắt dõi về phía xa. Anh gật đầu chào chúng tôi, nụ cười hiền mà rắn rỏi.
“Phải giữ lửa suốt đêm,” anh nói, “để báo cho dưới kia biết đường an toàn.”
Tôi ngồi xuống bên anh, nhìn ngọn lửa bập bùng. Gió trên đỉnh núi rất mạnh, từng cơn lùa qua làm lửa nghiêng ngả. Có lúc tưởng như sắp tắt, nhưng rồi nó lại bùng lên, mạnh mẽ hơn.
“Có khi nào… lửa tắt không anh?” tôi hỏi khẽ.
Anh lắc đầu, ánh mắt kiên định:
“Còn người, còn lửa.”
Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng sau này.
Một đêm, bom dội lên đỉnh núi. Từ dưới làng, tôi nhìn thấy cả một vùng trời đỏ rực. Mọi người nín thở. Không ai nói, nhưng ai cũng hiểu—ngọn lửa ấy đang gặp nguy hiểm.
Đêm hôm đó dài như vô tận.
Rồi, giữa màn khói dày đặc, một đốm sáng nhỏ lại hiện lên.
Dấu lửa vẫn còn.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi trở lại đỉnh núi. Không còn trạm gác, không còn những người lính năm xưa. Chỉ còn gió và rừng cây.
Tôi nhặt vài cành khô, nhóm lên một ngọn lửa nhỏ.
Ngọn lửa cháy lên, ấm áp và thân quen. Trong ánh lửa ấy, tôi như thấy lại những gương mặt đã từng ngồi nơi đây, những con người đã giữ cho ngọn lửa không bao giờ tắt.
Tôi đứng lặng, nhìn xuống làng quê bình yên phía dưới.
Dấu lửa trên đỉnh núi ngày xưa có thể đã tàn, nhưng trong lòng mỗi người, nó vẫn còn cháy mãi—như một ký ức không thể phai, như một lời nhắc nhở về những ngày tháng đã qua, và về những con người đã thắp sáng cả một vùng trời.



